Mẹ Kế 11 – 20 | Gián Family

(11)

Độc giả: Tiểu thụ đâu?

Tác giả: Ta đóng gói y gửi đến chiến trường rồi.

Độc giả: Không phải chứ? Y sắp sinh rồi mà!

Tác giả: Sinh con cũng giống như ra chiến trường, không ra chiến trường sao có thể là nam nhân?

Độc giả: Lý do gì không biết… Thế Tiểu công đâu?

Tác giả: Cũng ở chiến trường.

Độc giả: Trông chừng Tiểu thụ à?

Tác giả: Không, tại quân địch.

Độc giả: Ngươi là đồ mẹ kế ~~(Rơi nước mắt chạy vội)

+++++++++

(12)

Độc giả: Tại sao lúc nào ngươi cũng bắt nạt Tiểu thụ vậy?

Tác giả: Bởi vì ta không phải mẹ đẻ y.

Độc giả: ????

++++++++

(13)

Kỳ thật, ngoại trừ đứa bé này của Tiểu công, Tác giả và Độc giả còn có lòng tốt mời chào những nam tử xinh đẹp, cường tráng, bền bỉ trong thiên hạ làm con nuôi. Trong đó nổi danh nhất là Tà mị.

Độc giả: Ta muốn hỏi về chuyện ngươi nhặt đứa bé kia về…

Tác giả: Đứa bé nào nhở?

Độc giả: Cái đứa có nụ cười tà mị ấy…

Tác giả: Cụ thể là đứa nào?

Độc giả: Cái đứa hiếp một tráng sĩ đến nỗi có bầu ấy!

Tác giả: À, là Tiểu Tà mị, sao hả? Vì trừng phạt gã, nên ta đã ném gã vào chỗ đám xúc tu đói khát. (Xúc tu là kiểu mấy cái vòi của bạch tuộc)

Độc giả: Hiện tại gã thế nào rồi?

Tác giả: Gã hấp diêm một xúc tu đến nỗi mang thai rồi.

Độc giả: … …

… … … … …

Độc giả: Vậy làm sao bây giờ…

Tác giả: Ta sẽ chịu trách nhiệm cho chúng nó mà.

+++++++++++

(14)

Độc giả: Này, ngươi giết luôn Thụ nhi không biết từ nơi nào xuyên đến đây được rồi…

Tác giả: Vì sao? Hiếm khi thấy ngươi ác độc như vậy đấy.

Độc giả: Hiện giờ y đang ở trong phòng sinh con…

——

Trong phòng, những tiếng kêu thảm thiết không ngừng.

Thụ nhi: Đau quá!!! Ta không chịu được nữa đâu, sao sinh con lại đau thế này? Mẹ à! Lúc mẹ sinh con ra cũng đau thế này sao? Bây giờ ta hiểu rồi, vì sao mọi người lại nói ngày con cái sinh ra là ngày mẹ cực khổ nhất, đau đẻ là cơn đau mười cấp, là cực hạn chịu đựng của mọi người, vì sao chuyện này lại xảy ra với ta, không phải trong mắt người khác ta vẫn là yêu tinh hay sao?

——

Tác giả: Có vấn đề gì sao?

Độc giả: Có…

——

Gian phòng bên trong tiếp tục phát ra tiếng kêu rên liên hồi.

Thụ nhi: Aaaaa!!!!! Đauquá !!!!! Ngoài cửa các nha hoàn mặt mũi tràn đầy lo lắng bưng chậu máu loãng ra rồi lại đổi một chậu nước nóng mang vào, nói với Công nhi đang lo lắng bên ngoài, rằng hơi khó sinh. Công nhi thầm nghĩ, cái gì? Khó sinh, tại sao có thể như vậy? Khó sinh… vậy…? Trong đầu hiện lên cả ngàn ý tưởng vì khó sinh, như là đứa bé bình an, còn người mẹ thì xa rời trần thế, hoặc là không giữ được cả hai. Nghĩ đến đây, Công nhi không nhẫn nại được nữa, nhưng hắn quên rằng cũng có trường hợp được cứu giúp mà cả hai đều bình an… Aaaaa!!!!! Đau quá !!!!!

——

Độc giả: Kỳ thật ta không thể chịu đựng được chuyện khi đang sinh con mà y còn rảnh nghĩ đến chuyện linh tinh bên ngoài…

Tác giả: Vậy… Ta ra tay nhá… ///

——

Thụ nhi: A… Ta kiệt sức rồi, con à, xin lỗi con, không phải cha không muốn cho con chui ra, mà là cha thật sự không còn sức rặn nữa, xin lỗi, xin lỗi con… Ta vô thân vô cố (không người thân, không nơi nương tựa), lúc này ta muốn gặp mẹ, ta mệt quá, muốn được tựa đầu vào lòng mẹ nghỉ ngơi…

——–

Rắc rắc!

+++++++++

(15)

Tác giả: Công nhi mà tự tử theo là có kết cục đại đoàn viên đấy ~~

Độc giả: Ừ…

+++++++++

(16)

Lại nói đến Tiểu thụ ra chiến trường, bị đao chém kiếm đâm, rong huyết mất bảy lít máu tươi, trải qua bảy bảy bốn mươi chín kiếp, rốt cục cũng đoàn tụ được với Tiểu công, bình an về đến nhà…

Ai ngờ được cái khoảnh khắc khi Tiểu thụ vừa bước vào nhà đã gặp Tác giả, cái bụng bầu mặc cho gió táp mưa sa, đao chặt kiếm cắm, sét đánh, trúng xuân dược mà vẫn có thể vững như Thái Sơn kia rốt cục bắt đầu trở dạ! Đứa bé dù cho để tiểu thụ đau đến chết đi sống lại, đau lên bờ xuống ruộng, đau lăn lê bò toài mà vẫn kiên cường nằm bên trong kia rốt cục cũng muốn ra rồi!

+++++++++++

(17)

Tác giả: Không kịp gọi bà đỡ, ta sẽ tự tay làm!

Độc giả: Ngươi tự làm á?

Khi Tiểu thụ thấp giọng rên rỉ, cao giọng kêu thảm, Tác giả dùng tay banh hậu huyệt đã trải qua biết bao lần H, biết bao lần sinh nở mà vẫn chặt như buổi ban đầu.

Tác giả: Ta sờ được rồi!

Rút ra một đống không biết thứ gì.

Độc giả: Đây là cái gì?

Tác giả: Trước kia ta nhét vào, phòng ngừa y sảy thai.

Lại từ đó lôi ra một vật.

Độc giả: Bóng bàn?

Tác giả: Để nới lỏng chỗ đó lúc ve vãn Tiểu công.

Độc giả: …///

Tiếp tục tìm.

Tác giả: Thấy rồi! Còn có bóng tennis… (ném), quả táo… (ném), lạp xưởng… (ném), dưa leo… (ném), quả dứa… (ném), sầu riêng… (ném), cá chạch… (ném), đại mãng xà… Đừng cắn ta! (ném), người ngoài hành tinh… (tiếp tục ném)…

Độc giả: … … … ///

… …

Tiểu thụ: Mặc dù… Đứa bé vẫn chưa sinh ra… Nhưng mà… Cảm giác đúng là thoải mái hơn…

++++++++++

(18)

Khi Tiểu thụ hét lên một tiếng thảm thiết, đứa bé ra đời.

Độc giả: Sinh rồi?

Tác giả: Đúng vậy, sinh rồi.

Độc giả: Ngươi thật lợi hại…

Tác giả: Ta là thánh đỡ đẻ mà lị ~

Độc giả: Quá nhanh, ta còn chưa kịp phản ứng ngươi đã cho đứa bé ra rồi…

Tác giả: Không hài lòng sao? Thế thì lại sinh tiếp là được!

Nhét đứa nhỏ về chỗ cũ!

Tiểu thụ: A ——–!

Độc giả: … ///

+++++++++++++

(19)

Bà đỡ lo lắng: Không xong rồi! Công thiếu gia, Độc giả, bởi vì thai nhi bị nhét vào một lần nữa, nên vị trí thai của Thụ thiếu gia bị lệch, mông ra trước, hơn nữa xương chậu quá hẹp, hậu huyệt lại chặt như lần đầu tiên, cho nên y… lại khó sinh!

Tiểu thụ: Ối ối… Đau quá… Ta không sinh nữa đâu… (khóc) Sau này ta không bao giờ sinh nữa… A!!!! (kêu thảm)

Độc giả: Được rồi được rồi, không sinh thì không sinh, ta sẽ khuyên Tác giả không bắt ngươi tiếp tục sinh nữa…

Tiểu thụ: Ừ… (tiếp tục rên rỉ)

… … …

Tác giả: Ngươi không sinh… thì ai sinh? Tiểu công, ngươi đến đây!

Tiểu công: Để y bình an sinh con xong rồi nói!

+++++++++++++

(20)

Đã trải qua bảy ngày bảy đêm, bà đỡ đã dùng hết cách như ép thai, đập vỡ xương chậu, thò cả cánh tay vào trong kéo, dùng chân giẫm, dùng thuốc trợ sản, bỏ xuân dược, dùng phuốc-sét gắp, dùng các phương pháp phẫu thuật, Tiểu thụ gào lên thảm thiết, đứa nhỏ rốt cục lại một lần nữa sinh ra.

Mây gió đất trời bởi vì đứa bé sinh ra mà điên đảo, áng mây trên nóc nhà hiện ra một đóa cúc vàng.

Ngày đó, hoa cúc cả thành nở bung xòe.

Ngay lúc mọi người đang mất cảnh giác…

Tác giả bỗng cười như ma quỷ: Đất trời có hiện tượng lạ! Ngươi sinh ra một tiểu công này! Được rồi… Tiểu thụ không cần sống thêm đâu, đã không còn việc của ngươi nữa.

… …

Rắc rắc!

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Từ khóa » Mpreg Khó Sinh