| Hoàng Thiếu Khanh 3.2.8. Kiều Tái ngộ sư cô Giác Duyên Sư cô Giác Duyên từ lúc giã biệt Kiều, đi chu du hành đạo. Một hôm nhân gặp sư bà Tam hợp, có đem chuyện đời của Thúy Kiều ra bàn bạc để giãi bày những thắc mắc Giác Duyên từ tiết giã nàng Đeo bầu quay níp rộng đường vân du Gặp bà Tam Hợp đạo cô Thong dong hỏi hết nhỏ to sự nàng Người sao hiếu nghĩa đủ đường Kiếp sao rặt những đoạn trường thế thôi? Sư Tam Hợp mới giải đáp những câu hỏi của Giác Duyên: Sư rằng phúc họa đạo trời Cỗi nguồn cũng bởi lòng người mà ra Có trời mà cũng có ta Tu là cội phúc tình là dây oan Thúy Kiều sắc xảo khôn ngoan Vô duyên là phận hồng nhan đã đành Lại mang lấy một chữ tình Khư khư mình buộc lấy mình vào trong Vậy nên những chốn thong dong Ở không yên ổn ngồi không vững vàng Ma đưa lối quỉ dẫn đường Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi Thế nhưng Kiều cũng có những đức tính khác như hiếu nghĩa, ân đền oán trả, có lòng cứu người cho nên cái nghiệp đoạn trường cũng sắp hết: Xét trong tội nghiệp Thúy Kiều Mắc điều tình ái khỏi điều tà dâm Lấy tình thâm trả tình thâm Bán mình đã động hiếu tâm đến trời Hại một người cứu một người Biết đường khinh trọng biết lời phải chăng Thửa công đức ấy ai bằng Túc khiên đã rửa lâng lâng sạch rồi Cuối cùng sư Tam Hợp đề nghị Giác Duyên chuẩn bị cứu vớt Kiều ở địa phương dọc sông Tiền Đường. Sư cô Giác duyên theo lời sư bà Tam Hợp, thuê hai người dân đánh cá địa phương rong thuyền giăng lưới xuôi ngược dòng sông Tiến Đường mong vớt được Thúy Kiều theo lời tiên đoán của sư. Kiều từ gieo xuống duềnh ngân Nước xuôi bỗng đã trôi dần tận nơi Ngư ông kéo lưới vớt người Ngẫm lời Tam Hợp rõ mười chẳng ngoa Giác Duyên nhìn tận mặt Kiều và nhận ra nàng ngay. Dưới lớp áo lụa ướt nước sông là thân hình tuyệt mỹ và gương mặt đẹp rạng ngời: Trên mui lướt mướt áo là Tuy dầm hơi nước chưa lòa bóng gương Giác Duyên nhận thật mặt nàng Nàng còn thiêm thiếp giấc vàng chưa phai Trong lúc mơ màng nửa mê nửa tỉnh, Kiều thấy Đạm tiên hiện về nhắn nhủ nàng về những lời hẹn ước khi xưa : Mơ màng phách quế hồn mai Đạm Tiên thoắt đã thấy người ngày xưa Rằng tôi đã có lòng chờ Mất công mười mấy năm thừa ở đây Chị sao phận mỏng đức dầy Kiếp xưa đã vậy lòng này dễ ai Tâm thành đã thấu đến trời Bán mình là hiếu cứu người là nhân Một niềm vì nước vì dân Âm công cất một đồng cân đã già Đoạn trường sổ rút tên ra Đoạn trường thời phải đưa mà trả nhau Ngay lúc đó Kiều nghe văng vẳng bên tai ai gọi pháp danh nàng "Trạc Tuyền" Mở mắt ra, Kiều nhận ra nét mặt của sư cô Giác Duyên Giật mình thoắt tỉnh giấc mai Bâng khuâng nào đã biết ai mà nhìn Trong thuyền nào thấy Đạm tiên Bên mình chỉ thấy Giác Duyên ngồi kề Hai bên mừng rỡ trao đổi niềm hàn huyên tậm sự Sau đó Giác Duyên đưa Kiều về chốn lều tranh bên suối cho Kiều có dịp tĩnh tâm an nghỉ sau mười lăm năm mưa gió: Thấy nhau mừng rỡ trăm bề Dọn thuyền mớ rước nàng về thảo lư Một nhà chung chạ sớm trưa Gió trăng mát mặt, muối dưa chay lòng Bốn bế bát ngát xa trông Triều dâng hôm sớm, mây lồng trước sau ( Còn tiếp) |