Phần 6: Đoản Văn Ấm áp | Gián Family
Có thể bạn quan tâm
ẤM ÁP
Tác giả: Duy Túy Phương Hưu
Edit: Gián
(Cái này là của nàng Du Miên cho con Gián raw, gửi ngàn lụ hông lồng tráy đến Du Miên ❤ ❤ ❤ )
Dạo này lười đọc truyện dài, nên đành đi xin xỏ đoản văn về edit =3=
……………………………………………….
Trăng thanh gió mát, bầu trời lấp lánh ánh sao, đôi phu phu Giản Thánh Phong cùng Hoa Hiểu Diệp ôm nhau ngủ trong chăn bông ấm áp, mà một trong hai người đang ân ái kia, Hiểu Diệp, lại đang mang thai đủ ngày đủ tháng. . . .
“Ân. . .” Đang ôm phu quân ngủ, trong bụng không hề báo trước mà co rút thật nhanh, trong lúc mơ màng ngủ Hoa Hiểu Diệp bị cơn đau làm tỉnh lại, y nhíu mày, mệt mỏi đến độ hai mắt không mở ra được, nhưng lại không muốn đánh thức ái nhân đã mệt mỏi cả một ngày, cho nên đành phải tận lực nằm thẳng, nhấc cánh tay ái nhân đang đặt trên bụng mình ra, sau đó nhẹ nhàng xoa bụng. . . .
“Hô. . .” Trong bụng co rút gấp một trận ngắn ngủi, lúc này cũng không đau lắm, Hoa Hiểu Diệp mệt đến nỗi ngay cả mở to mắt cũng lười, nức nở một tiếng rồi tiếp tục đi vào mộng đẹp. . .
“Ách. . . Ngô. . .” Nhắm mắt lại chưa được nửa canh giờ, thai nhi trong bụng bất ngờ gắt gao co rút, lần này kịch liệt hơn, còn kèm theo chút quặn đau, bụng dưới cũng bắt đầu đau. . . .
“Hô ― hô ―” bàn tay dưới chăn bông xoa đẩy cái bụng nhô cao hơi phát cứng, Hoa Hiểu Diệp hít thở, hy vọng có thể giảm bớt đau đớn.
“Bảo bối. . . Đừng làm ồn, phụ thân mệt quá. . . Để phụ thân ngủ tiếp một lát. . .” Bàn tay đặt trên cái bụng đã mềm mại như cũ, nhưng đúng lúc Hoa Hiểu Diệp cho rằng không có việc gì nữa, thai nhi trong bụng lại quẫy đạp, vô cùng hiếu động, y đành phải từ từ nhắm hai mắt tận lực điều chỉnh hô hấp, chậm rãi vuốt ve bụng trấn an thai nhi. . . .
“Ách. . . Ách. . .” Mới nhắm mắt lại một lát, trong bụng lại bắt đầu quặn đau, Hoa Hiểu Diệp bị cơn đau làm tỉnh ngủ, ôm phần bụng cứng như đá, rốt cục, y cũng phát giác có chút kì lạ, cơn đau này. . . Cảm giác khác hẳn ngày thường, tựa hồ mãnh liệt hơn rất nhiều. . . .
“Phong. . . Thánh Phong. . .” Đau đớn như cơn sóng kéo đến, ngừng trong chốc lát rồi bất ngờ đánh úp lại, Hoa Hiểu Diệp đau đến sắc mặt trắng bệch, trên trán cũng toát ra mồ hôi lạnh, y một tay ôm bụng, một tay đặt trên vai ái nhân lay hắn tỉnh dậy. . . .
“Ưm. . . Diệp? Hiểu Diệp? Làm sao vậy? Rút gân?” Giản Thánh Phong đang ngủ bị Hoa Hiểu Diệp lay tỉnh, hắn vẫn còn vẻ ngái ngủ mỏi mệt, nhưng vừa thấy ái nhân hình như rất khó chịu, hắn liền ngồi dậy thắp đèn, sau đó đau lòng đưa tay lau mồ hôi trên trản y…
“Thánh Phong. . . Ta. . . Bụng của ta. . . Có. . . Có điểm gì là lạ. . .” Cơn đau qua đi, hiện tại bụng cùng hạ thể đều đau, Hoa Hiểu Diệp cắn răng bắt lấy tay Giản Thánh Phong đặt lên cái bụng đang co rút của mình. . .
“Cứng quá. . .” Giản Thánh Phong nhíu mày, tám chín phần mười là đau bụng tiền sản, xem ra bảo bối của hai người bọn họ muốn xuất thế. . . .
“Đau. . . Đứa nhỏ. . . Ách. . . Đứa nhỏ lại động. . . Đừng nhúc nhích. . . Ân. . .” Đau bụng sinh vừa mới đi qua, thai nhi trong bụng cũng bởi vì quanh mình biến hóa mà trong giây lát bị tác động, nó bắt đầu đấu đá lung tung trong bụng Hoa Hiểu Diệp, đến nỗi y khủng hoảng kêu đau liên tục. . . .
“Đau bao lâu rồi, vì sao không gọi ta dậy?” Nhìn Hoa Hiểu Diệp đau đến toát mồ hôi lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, Giản Thánh Phong cũng cảm thấy gấp gáp. . .
“Ngươi ban ngày. . . làm việc. . . làm việc mệt mỏi. . . Ta. . . Ân ―” tuy rằng cơn đau khác hẳn với thường ngày, nhưng Hoa Hiểu Diệp lại chưa từng sinh con, y làm sao biết mình sắp sinh, hơn nữa từ khi y có thai tới nay, hoàng huynh đã tất cả công sự vốn là của y giao cho hắn, sao y còn có thể quấy rầy giấc ngủ của hắn được. . . .
“. . . Tốt lắm, đừng nói nữa, ta biết ngươi rất đau. . . Giờ ta đi gọi thầy thuốc cho ngươi, ngươi có lẽ sắp lâm bồn, bảo bảo của chúng ta muốn xuất thế. . .” Đau lòng thay ái nhân sắp sinh lau mồ hôi, Giản Thánh Phong xoay người xuống giường, thay Hoa Hiểu Diệp đem chăn đã kéo xuống tận dưới bụng đắp lên lồng ngực đang phập phồng. . . .
“Thật sự? Ta. . . Chính là. . . ta. . . ân. . . chưa từng sinh. . . đứa nhỏ. . . Ta sẽ không. . . Ách. . .” Kỳ thật không phải trong lòng không có chuẩn bị, chỉ là không ngờ hài nhi trong bụng nói xuất thế liền xuất thế, Hoa Hiểu Diệp lần đầu sinh sản, kích động sợ hãi là điều khó tránh khỏi. . .
“Ngươi đã mang thai bảo bảo lớn như vậy, đừng lo lắng, ta sẽ giúp ngươi. . . Ngoan, nghỉ một lát đi, cứ thế này sẽ rất tốn khí lực.” Đưa tay qua lớp chăn bông dày mà xoa bóp phần bụng cao cao của Hoa Hiểu Diệp, Giản Thánh Phong giúp y đỡ bụng, thay đổi tư thế thoải mái, lại giúp y lau mồ hôi, sau đó cúi người đặt lên trán y một nụ hôn nhẹ rồi mới đi tìm thầy thuốc. . . .
“Hồng Diệp, Phong Diệp! Chủ tử các ngươi sắp sinh, mau tới hầu hạ. . .” Khoác áo bông đi ra đến cửa, nhìn thấy hai hầu cận canh giữ ở ngoài cửa phòng, Giản Thánh Phong lập tức gọi bọn họ vào phòng, “Trông chừng Hiểu Diệp, y sắp sinh, trong lòng rất sợ hãi…” Hồng Diệp cùng Phong Diệp là hầu cận, cũng là bạn bè từ nhỏ của tam hoàng tử Hoa Hiểu Diệp, tuy nói là chủ tớ, nhưng tình cảm lại giống như huynh đệ, có bọn họ làm bạn, Giản Thánh Phong mới an tâm ra ngoài tìm thầy thuốc. . . .
“Vâng!” Khi Giản Thánh Phong nghe được lời đáp lại, Hồng Diệp cùng Phong Diệp đã sớm biến mất trước mắt hắn, khẩn trương vọt vào trong phòng. . .
“Ca ca, ca ca, Diệp nhi phải sinh tiểu bảo bảo sao?” Vừa bước ra khỏi cửa Tây Môn viện, Giản Thánh Phong đã bị một vật nhỏ bọc trong áo lông cừu kéo góc áo không cho đi, hắn xoay người lại, mới phát hiện thì ra là ấu đệ Giản Thánh Tuyết của hắn, vô cùng xinh đẹp nhưng thân thể lại yếu ớt. . . .
“Ân! Ca ca bây giờ phải đi mời thầy thuốc, đệ giúp ca ca tới Đông Sương báo cho cha mẹ được không? Nói rằng cháu nội của bọn họ nửa đêm muốn ra đời, còn nữa, bảo bọn họ truyền tin vào trong hoàng cung báo cho hai hoàng huynh của Hiểu Diệp.” Hoa Hiểu Diệp sắp sinh, từng giây từng phút đều phi thường quý giá, Giản Thánh Phong không muốn lãng phí thêm thời gian, dặn ấu đệ qua loa vài câu rồi cưới ngựa ra ngoài. . .
“Vương gia, cảm giác thế nào?” Thấy chủ tử nằm trên giường chật vật suy yếu, Hồng Diệp Phong Diệp rất đau lòng, hai người phân công nhau, một người giúp Hoa Hiểu Diệp xoa bóp thai phúc, một người không ngừng dùng khăn ấm lau mồ hôi giúp y, toàn tâm toàn ý hầu hạ.
“Ân. . . Đỡ một chút. . .” Đau bụng sinh qua đi, Hoa Hiểu Diệp buông ra đôi môi bị cắn dập nát, bàn tay trắng nõn tinh tế đẫm mồ hôi chậm rãi xoa bụng, thở dốc, miễn cưỡng đáp. .
“Người nhịn một chút, Giản chủ tử đã đi mời thầy thuốc. . .” Phong Diệp lại cầm khăn mặt, ôn nhu nâng tay Hoa Hiểu Diệp, thay y lau mồ hôi dính trên cánh tay.
“Diệp nhi. . . nhớ phụ thân. . .” Hoa Hiểu Diệp vốn ôn nhu như nước, hiện lại bị cơn đau sinh sản dày vò, tự nhiên cũng yếu ớt thêm không ít, trong đầu trừ phu quân, thì chỉ nhớ đến hai vị phụ thân, y là con của thái thượng hoàng, kém hai vị hoàng huynh mười lăm tuổi, năm đó cha y sinh non, lại khó sinh, xem như thập tử nhất sinh mới sinh hạ được y, tuổi nhỏ, cơ thể lại yếu, có thể nói y nhận hết mọi yêu thương của người trong gia đình, nhưng khi y mới qua mười hai tuổi, phụ hoàng nói y đã trưởng thành, nên độc lập, kết quả liền đem y ném cho hoàng huynh, bản thân dắt phụ thân đi ẩn cư.
“Vương gia yên tâm, hai ngày trước không phải Tiêu Tướng quân đã gởi thư sao? Bọn họ sẽ trở về, người phải cố gắng, để thái thượng hoàng cùng Tiêu Tướng quân khi về đến nơi là có thể bế một oa nhi mập mạp trắng trẻo, biết không?” Hồng Diệp thay Hoa Hiểu Diệp vén những sợi tóc ướt sũng, an ủi.
“Ân. . . Ách. . .” Hoa Hiểu Diệp nhu thuận gật gật đầu, định mở miệng để hai người yên tâm, nhưng trong bụng lại co rút thật nhanh, y đành phải siết chặt đệm chăn tiếp tục chịu đựng cơn đau tiền sản. . . .
“Diệp nhi! Ngươi sắp sinh?” Giản phu nhân đang ngủ, nghe thấy có người gõ cửa, liền vội vã chạy ra, vừa nghe con mình thở hổn hển nói Hoa Hiểu Diệp sắp sinh, Giản phu nhân dùng tốc độ không phải của con người, ‘Vèo!’ một tiếng liền kéo tay Giản Thánh Tuyết vọt tới phòng ngủ của con lớn, mà Giản Thừa Cung đang mơ mơ màng màng ngủ cũng mặc vội quan phục, chuẩn bị tiến cung thông báo. . .
“Nương. . . Ân. . . Thánh Phong. . . Thánh Phong nói. . . con sắp sinh. . .” Bị Giản phu nhân ôm vào lòng, Hoa Hiểu Diệp sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hữu khí vô lực, cố hết sức nâng hai tay xoa đẩy cái bụng cao ngất của mình.
“Để nương nhìn xem, hiện tại thế nào, đau không? Diệp nhi vất vả rồi. . .” Ôn nhu thay Hoa Hiểu Diệp lau mồ hôi trên trán, lại đưa tay trấn an phần bụng đang xao động của y, Giản phu nhân trăm mối cảm xúc ngổn ngang, Hoa Hiểu Diệp vừa mới mười bảy tuổi, nhỏ tuổi như vậy đã vì con trai mình mà chịu đựng cơn đau sinh sản, thật khổ cho y.
“Không khổ cực. . . Mới đau một lúc, không. . . không lợi hại như lúc nãy. . .” Lắc lắc đầu, Hoa Hiểu Diệp đặt tay lên mu bàn tay Giản phu nhân an ủi, y mặc dù là tiểu vương gia Hoa quốc được nhận hàng vạn hàng nghìn sủng ái, nhưng từ nhỏ đã nhu thuận hiểu chuyện, khiến cha mẹ Giản Thánh Phong vui vẻ, Giản phu nhân thân thiết với y còn hơn với con ruột, hiện giờ y gian nan trong cơn đau, Giản phu nhân quả thực rất đau lòng. . .
“Ngoan. . . Cố ngủ một lát, nương xoa bụng giúp con. . .” Giản phu nhân đã sinh con hai lần, biết thai nhi không xuống dưới nhanh như vậy, liền xê dịch gối đầu để Hoa Hiểu Diệp nằm nghiêng, rồi lại vươn tay xoa bụng giúp y, hy vọng y có thể giảm bớt đau đớn
“Hồng Diệp, thay ta đánh thức mọi người, phân phó bọn họ làm canh gà nhân sâm cho Diệp nhi uống, như vậy mới có khí lực sinh. . .” Thấy Hoa Hiểu Diệp nhắm mắt lại dần dần ngủ, Giản phu nhân mới nhớ tối hôm qua Hoa Hiểu Diệp khẩu vị không tốt, cái gì cũng không ăn hết, mà sinh sản cần nhiều khí lực, trước hết phải cho y ăn thứ gì đó lấy sức. . . .
“Vâng! Phu nhân, Hồng Diệp đi ngay. . .” Hồng Diệp nhu thuận gật đầu, chạy về phía phòng bếp. . . .
“Diệp nhi đừng sợ. . . Diệp nhi đừng sợ. . . Ta sẽ trở lại. . .” Vội vã cưỡi ngựa đi mời thầy thuốc, giờ phút này Giản Thánh Phong đã gấp đến độ toàn thân đổ đẩy mồ hôi, trong miệng còn liên tục thì thào, không biết là để an ủi Diệp nhi hay an ủi bản thân. . .
“Ách. . . A! A. . .” Chưa bước vào biệt viện đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng thét chói tai của Hoa Hiểu Diệp, Giản Thánh Phong trong lòng run lên, một cước đạp cửa kéo thầy thuốc còn ngái ngủ vào trong. . . .
“Diệp nhi!” Đẩy cửa phòng chạy vội tới bên giường, đem ái nhân ôm vào trong ngực, tim Giản Thánh Phong như bị đao cắt, chỉ trong chốc lát, y đã tiều tụy thế này, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch đến dọa người, còn đau tới nỗi toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cả người tựa như mới vớt dưới nước lên. . .
“Hừ. . . Ân. . . Phong, Phong. . . Đau. . . bụng. . . trụy trụy. . .” Dù sao y vẫn chỉ là một đứa trẻ mới mười bảy tuổi, ái nhân trở lại bên cạnh, tâm hồn Hoa Hiểu Diệp liền yếu ớt thêm không ít, giờ phút này hai mắt đã sớm đẫm lệ, kéo góc áo Giản Thánh Phong khóc lóc kể lể, bộ dạng thật đáng thương. . .
“Đừng sợ đừng sợ, thầy thuốc Bạch đến rồi, để gã xem cho ngươi, đừng sợ, Phong đang ở bên cạnh ngươi . . .” Xoa đầu Hoa Hiểu Diệp an ủi, Giản Thánh Phong ra hiệu cho thầy thuốc vào đỡ đẻ. . . .
“Phu nhân, người hãy tránh đi một chút, lão phu phải giúp Vương gia kiểm tra. . .” Thầy thuốc cung kính khom người, mời phu nhân ra ngoài, rồi mở hòm thuốc, chuẩn bị dược vật cùng dụng cụ. . . .
“Không. . . Không thể cởi quần. . . Phong. . . Ân. . .” Cảm thấy quần bị người dùng lực kéo ra, Hoa Hiểu Diệp quýnh lên, thân thể ngây ngốc cứng đờ, rồi lại bị cơn đau đánh tới.
“Sinh bảo bảo đều phải cởi quần, ngoan. . . Đừng làm mình làm mẩy. . .” Giản Thánh Phong đem ái nhân đang đau đến phát run vào lòng, đau lòng trấn an. .
“Ân. . .” Hoa Hiểu Diệp nhẹ nhàng lên tiếng, vùi đầu nhân trong lồng ngực ái nhân, không dám nhìn bên ngoài. . .
“Mới mở khoảng ba ngón tay. . .” Thầy thuốc Bạch dùng ngón tay kiểm tra hạ thân Hoa Hiểu Diệp, nhíu mày, lại nói: “Sản khẩu mở chậm, Vương gia tuổi còn nhỏ, lại là thai đầu. . . Sợ là không thể sinh trong chốc lát dược. . .” .
“Cái gì? ! Vậy khi nào thai nhi mới xuống dưới, người lớn có thể gặp nguy hiểm hay không?” Giản Thánh Phong nghe vậy, sao có thể không nóng vội, thiếu chút nữa nói ra câu nhất định phải giữ người lớn. . . .
“An tâm đi, thai nhi của tiểu vương gia không quá lớn hay quá nhỏ, rất khỏe mạnh. . . Tiểu vương gia phúc lớn, thai nhi nhất định có thể bình an sinh hạ. . . Nhưng cần phải nhẫn nhịn, tiểu vương tử xuống rất chậm. . .” Thầy thuốc vuốt chòm râu dê, khí định thần nhàn mà nói, một lòng lo lắng Giản Thánh Phong nghe được sẽ bốc hỏa, nếu Diệp nhi không sinh được, hắn nhất định đem tên thầy thuốc bình tĩnh đến nỗi khiến người chán ghét kia chôn sống sau núi. .
Thời gian hoặc là trôi qua rất nhanh, hoặc là dị thường gian nan, Hoa Hiểu Diệp trằn trọc, bất tri bất giác đã qua hai canh giờ, thầy thuốc vẫn luôn đứng sau bình phong trước giường, mà Giản Thánh Phong lại luôn ở bên cạnh, thấy người thương đau bụng sinh cắn dập môi, liền đưa cánh tay lên cho y cắn, nghe thấy y khe khẽ rên rỉ, liền nhẹ giọng an ủi, nghe y kêu lên đau đớn, hắn ước gì có thể đau thay y, thân thể y đau đớn, khiến hắn đau tận trong tâm khảm. .
“Ách — a! Đau quá! Phong. . . Phong. . . Kêu thầy thuốc. . . Hài nhi. . .” Hoa Hiểu Diệp thấy cơn bụng đau bụng sinh càng ngày càng dày đặc, giờ phút này đã không hề gián đoạn, trong bụng quặn đau không cách nào chịu đựng nổi, cột sống cũng bắt đầu đau đớn, hạ thể lai càng nghẹn, thai nhi tựa hồ đã chặn giữa hai chân. .
“Lập tức sẽ sinh, hãy bảo hạ nhân chuẩn bị nước ấm, khăn mặt, kéo, để ngừa vạn nhất, tốt nhất chuẩn bị chút tham phiến thượng đẳng, nếu Vương gia khí tức bất định, hãy để y ngậm điều khí.” Lão đại phu vội vàng từ sau bình phong chạy tới trước giường, gã nhấc vạt áo ngủ bằng gấm để lộ ra thai phúc cao ngất, tách hai chân Hoa Hiểu Diệp, thấy sản huyệt đã mở hơn sáu ngón tay, nhẹ nhàng ấn bụng, đầu thai nhi đã ở đúng vị trí, thầy thuốc ngẩng đầu, nhìn Giản Thánh Phong. .
“Sắp sinh rồi! Sắp sinh rồi! Nương! Diệp nhi. . . Diệp nhi sắp sinh! Bảo. . . bảo hạ nhân đi. . . đi chuẩn bị thêm chút nước ấm! Còn . . . Còn cả kéo nữa! Khăn mặt! Đúng. . . Đúng rồi, người. . . người thay hài nhi đem nhân sâm ngàn năm cha giấu dưới giường mang đến, thầy thuốc nói muốn cho Diệp nhi ngậm! Mau! Mau! Mau!” Giản Thánh Phong xưa nay luôn là người ổn trọng, nhưng hiện giờ hắn thật sự ổn trọng không nổi nữa, vừa nghe thầy thuốc nói ái nhân lập tức sẽ sinh, hắn không thèm để ý hình tượng, một phen lao ra khỏi phòng, nắm tay mẫu thân hoang mang rối loạn, mà ngay cả nói chuyện cũng không ra đầu đuôi. . . .
“Ta đi ta đi! Ngươi mau vào đi!” Phu nhân khoác áo lông ôm Thánh Tuyết đứng bên ngoài hai canh giờ, lúc này rốt cục nghe được đứa con trưởng hô to, lập tức muốn được bế cháu nội, chạy như bay ra ngoài chuẩn bị. . . .
“Phong Diệp, ta ôm Diệp nhi, ngươi mang thêm khăn mặt ấm đến, ta muốn lau mồ hôi giúp y. . .” Trở lại bên người sắp sinh, Giản Thánh Phong để Hoa Hiểu Diệp nằm trong lòng mình, nhận khăn mặt ấm từ tay Phong Diệp, ôn nhu lau mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra trên trán ái nhân. . .
“Phong. . . Ngươi giúp ta sinh bảo bảo. . . Nó. . . Nó hình như xuống dưới rồi. . . Ách. . .” Hoảng hốt bắt lấy bàn tay Giản Thánh Phong ở trước mặt mình, Hoa Hiểu Diệp hư nhược suy yếu nói, cũng không biết tại sao, bụng vốn đã đau đớn khó nhịn đột nhiên lại khơi dậy một trận quặn đau khác khiến y vội vã gập người.
“Ân –” khi đau tới cực hạn, trong cơ thể giống như có cái gì bị phá vỡ, mà Hoa Hiểu Diệp càng xác thực cảm nhận được, hạ thân có một thứ ấm áp trào ra không thể khống chế. . . .
“Vỡ ối! Thầy thuốc! Mau tới a! Đừng lấy cái gì chọc màng thai, Diệp nhi vỡ ối rồi!” Thầy thuốc vừa định nói sản khẩu Hoa Hiểu Diệp đã mở toàn bộ nhưng nước ối lại chậm chạp không vỡ, gã định chọc màng thai, như vậy sẽ tốt hơn, nhưng khi thầy thuốc mới vừa nhếch mông quay về phía cái hòm thuốc của mình lấy dụng cụ, Hoa Hiểu Diệp liền vỡ ối. . .
“Đến đây!” Nước ối đã vỡ, tiểu vương gia quý giá này sắp ra đời rồi, thầy thuốc không dám chậm trễ, vội vàng chạy tới bên giường. . . .
“Mở rộng chân ra một chút, rộng thêm một chút.” Thầy thuốc ngồi lên giường, vạch chăn bông kéo lên đến bụng Hoa Hiểu Diệp, đem hai chân trắng nõn của y tách rộng đến cực điểm. . .
“Ân. . . Ách –” hai chân mở rộng đến nỗi xương chậu cũng căng cứng, thai nhi trong bụng càng quẫy đạp khiến bụng dưới càng quặn đau, Hoa Hiểu Diệp bị một kích cung lui vô cùng mãnh liệt, không tự chủ được mà bật người dậy đẩy xuống. . . .
“Tiểu vương gia, ngài nhịn một chút nữa, trước tiên đừng dùng sức. . .” Tuy nói là thai vị chính xác, nhưng vì an toàn, thầy thuốc vẫn quyết định xoa bóp để thai nhi xuống thêm một chút, để ngừa thời gian sinh quá dài, sản phu vốn được chiều chuộng này sẽ kiệt sức.
“Ân. . . Thầy thuốc. . . Đau. . .” Thầy thuốc vươn hai tay, ba ngón tay lướt theo bên trái cùng bên phải bụng Hoa Hiểu Diệp, ấn một đường từ đỉnh bụng dọc xuống dưới, tiếp lại dùng hai tay vuốt nhẹ đại phúc căng như bong bóng nước, đến tận khi cảm thấy thai nhi đã đến đúng vị trí cần thiết, bụng dưới Hoa Hiểu Diệp đã dần cứng lên.
“A –” hai tay thầy thuốc tuy rằng nhìn như đẩy nhẹ, nhưng kỳ thật vô cùng có lực, Hoa Hiểu Diệp cảm giác tựa như đang thụ cực hình trọng tội, trên người khó chịu đến nỗi sống không bằng chết.
“Dùng sức! Hít một hơi thật sâu rồi dùng sức!” Thầy thuốc vùi đầu giữa hai chân sản phu, trong chốc lát giúp sản phu mở rộng sản huyệt để thai nhi ra nhanh hơn, kiểm tra lại vị trí thai nhi, rồi dạy cách hít thở dùng sức, thật là vội đến đầu óc choáng váng a. . .
“A! A ách –” giờ khắc này Hoa Hiểu Diệp đã bị cơn đau sinh nở tra tấn đến quên ẩn nhẫn, y đau đớn gào to, siết chặt tay Giản Thánh Phong, một lần lại một lần, sống chết mà đẩy xuống. . . .
“Tốt! Nhìn thấy đầu đứa nhỏ rồi, tiểu vương gia, thêm một lần nữa! Con của các người sắp ra đời rồi.” Trong sản huyệt mở rộng kia đã mơ hồ thấy được màu tóc đen bết máu, thầy thuốc lau cái trán đầy mồ hôi, nhanh chóng tìm đến hạ thể Hoa Hiểu Diệp, nhẹ nhàng ấn, làm cho thai nhi càng trượt ra. .
“Đau quá! Đau. . . Ách a —” Thai nhi cực đại bị chặn lại trong nơi nhỏ hẹp kia, hạ thể tựa như nổ tung, Hoa Hiểu Diệp đau đớn khó nhịn, y lớn tiếng kêu thảm, thiếu chút nữa bóp nát tay Giản Thánh Phong. . . .
“Diệp nhi. . . Cố gắng một chút, sắp nhìn thấy con chúng ta rồi. . .” Nhìn ái nhân vì mình mà chịu đau, Giản Thánh Phong cố nén nước mắt, hắn ôm ái nhân thật chặt, đau lòng hôn lên trán y. . . .
“A –” còn chưa kịp đáp lại lời an ủi của phu quân, trong bụng lần thứ hai xuất hiện một trận cung lui mãnh liệt, Hoa Hiểu Diệp bật người dậy, hung hăng cắn răng dùng sức đẩy xuống.
“Ra rồi. . .” Dùng toàn lực đè ép, thai nhi kẹt ở huyệt khẩu cuối cùng cũng chui ra.
“Phong. . . Con chúng ta. . .” Quái vật to lớn ở hạ thể cuối cùng cũng bị y đẩy ra ngoài, Hoa Hiểu Diệp buông lỏng toàn thân, chưa kịp nhìn con một cái, đã mệt đến hôn mê bất tỉnh. .
“Oa a! Oa a –” Ngay sau khi Hoa Hiểu Diệp mệt mỏi ngất đi, bảo bảo vừa xuất thế được thầy thuốc ôm trong tay cũng khóc ré lên, tiếng khóc vang thật to, khiến tất cả mọi người đừng chờ bên cửa sổ rung động.
“Diệp nhi, tỉnh tỉnh. . .” Đợi khi Hiểu Diệp mơ màng mở mắt ra, đã là một ngày sau, sau khi tỉnh lại, thứ đầu tiên y nghĩ đến chính là đứa con mình vất vả hoài thai mười tháng và sinh hạ.
“Ngươi xem kia. . .” Giản Thánh Phong mỉm cười, đưa tay chỉ một bên, chỉ thấy bốn vị nam tử, trong đó một vị là hoàng đế mặc hoàng bào, mà một vị lớn tuổi khác thì đang ôm một bọc tã lót màu đỏ. .
“Phụ thân? Phụ vương? Hoàng huynh? Nhị hoàng huynh? Cha, nương. . .” Hoa Hiểu Diệp nhìn theo hướng tay chỉ, thấy đều là người thân, khuôn mặt vốn tái nhợt không một chút máu lập tức treo lên một nụ cười, nhất thời cảm thấy ấm áp vô cùng. . . .
“Hảo hài tử, sinh cho phụ vương một đứa cháu mập mạp thế này!” Đem đứa bé đặt vào tay đứa con nhỏ nhất, thái thượng hoàng ẩn dật nhiều năm rất vui mừng, thầm nghĩ đứa con mà ông cùng ái nhân lo lắng nhất cũng đã trưởng thành.
“Oa a -” đứa bé bị cha ôm vào lòng dường như muốn bú sữa mẹ, cái miệng nhỏ nhắn hé ra, hào phóng khóc lớn lên, khiến tất cả người lớn trong phòng không biết phải làm sao, cuối cùng, vấn đề này giao cho vú em giải quyết. .
Từ nay về sau, vị tiểu thế tử này trở thành bảo bối của mọi người, vô ưu vô lự. . . .
Chia sẻ:
- X
Từ khóa » Mpreg Sinh Tử Văn đau Bụng Sắp Sinh
-
Đoản Văn Thuần Sinh - Bác Sĩ Sinh Con - Wattpad
-
Đọc Truyện Mpreg/Sinh Tử Văn/Thuần Sinh - #2 - Trong Lớp Học
-
Đọc Truyện Mpreg/Sinh Tử Văn/Thuần Sinh - #3 - Cùng Nhau Sinh Con
-
Thuần Sinh - Thực Tập Tốt Nghiệp 1 - Doc Truyen
-
[ TỊCH VU ] Chương 6 – Sinh Tử Lần 2 – Hoàn - GIÓ
-
Gia Lý – Trung | Nhất Dạ Lâu
-
Tháng Một 2018 – Sơ Cuồng Các
-
Đọc Truyện Tổng Hợp Mpreg Tự Viết. - #Sinh Tử Không Rời - ZingTruyen
-
Mặc Chân – Chương 1 - Tuyết Vũ Dạ Lâu
-
Chủ đề Mpreg, Sinh Tử Vẫn đau Bụng Sắp Sinh
-
TopList #Tag: Mpreg, Sinh Tử Vẫn đau Bụng Sắp Sinh
-
Không Bao Giờ Rời Xa - Chapter 1 - Mới Cập Nhật, đã Hoàn
-
[Mpreg Dịch] Together - Gác Xép Karla
-
Lãnh Cung – Trung (1) - Gác Xép Karla