[Taegi] Dây Dưa Không Dứt - #32 - Wattpad

Kim Tại Hưởng ngẩng người, cố gắng suy nghĩ lời nói của Phác Chí Mẫn, hắn đứng bật dậy, chạy ra khỏi nhà hàng, không quan tâm ánh mắt Phác Chí Mẫn nhìn hắn như người bị thần kinh. Phác Chí Mẫn đứng thanh toán, bật cười, cuối cùng cũng bớt ngốc rồi.

Phác Chí Mẫn cho một tay vào túi quần, hít một hơi sâu, cảm nhận tư vị thoải mái nhẹ nhõm này, cậu bên môi vẽ lên nụ cười. Giang Ly từ xa đi đến, bắt gặp Phác Chí Mẫn, cô dừng bước chân, bốn mắt nhìn nhau, Giang Ly thở nhẹ hơn một chút, lại hơi căng thẳng, chầm chậm nở nụ cười.

Cả hai thả nhẹ bước chân trên con đường, giờ này vốn cũng không còn nhiều người qua lại, giữa đêm đen với ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống lại có chút ấm áp. Giang Ly nắm lấy quai túi xách, hơi rụt vai nhìn mũi giày, bọn họ tiến đến một công viên gần đó.

"Anh có thấy tôi đáng ghét không? ". Giang Ly nhẹ nhàng cười, giọng điệu mềm đi không ít, ánh mắt giữa bóng đêm không có bao nhiêu cảm xúc, chỉ là âm thanh run run như muốn gãy.

Phác Chí Mẫn không trả lời ngay, nhìn đỉnh đầu Giang Ly bên cạnh. "Ai yêu vào cũng sẽ như cô". Phác Chí Mẫn lời ít nhưng ý nhiều, ý cậu là khi cậu yêu cũng sẽ ích kỷ như vậy. Phác Chí Mẫn ích kỷ thì đã sao, đến cuối cùng vẫn phải hai tay dâng Mân Doãn Khởi trả lại cho Kim Tại Hưởng.

Giang Ly hơi bất ngờ ngẩng đầu, khoé môi vẫn kéo cong, thần sắc nhu hoà đi nhiều, dáng vẻ đại tiểu thư kiêu ngạo giờ phút này thay thế bằng sự yếu đuối mong manh. Giang Ly không uốn tóc xoăn như mọi khi, trang điểm cũng qua loa, đôi mắt to như hoa đào toả sáng, nhìn qua có chút thanh thuần.

"Ha ha... Tôi yêu anh ấy như vậy cuối cùng Mân Doãn Khởi vẫn thắng. Tôi trước sau chạy theo anh ấy cũng không bằng một Mân Doãn Khởi cố tình đẩy anh ấy ra xa. Tôi là Giang đại tiểu thư cuối cùng vẫn thua bởi một Mân Doãn Khởi không có gì".

Giang Ly lắc đầu cười khổ, gió thổi bay từng lọn tóc mỏng manh, Giang Ly mặc một chiếc áo len thiết kế ôm sát, bờ vai gầy yếu, nước da trắng nõn. Cơ hồ là gầy đi một vòng, xem ra là bị dằn vặt không ít.

"Chỉ cần dừng lại đúng lúc là được. Chúng ta đã tổn thương, không thể tổn thương thêm bất cứ ai khác nữa. Yêu đương cũng được, không yêu đương cũng không sao, chỉ cần hạnh phúc là được... Không phải sao? ".

Phác Chí Mẫn nhìn ra xa, hai mắt đặc biệt sáng, khoé môi vẫn treo nụ cười ôn hoà, sự ấm áp lan toả xoa dịu nổi đau, mất mát trong tâm hồn.

"Tôi hiện tại cũng muốn bản thân sống tốt một chút... Anh có biết khi tôi chấp nhận buông bỏ là khi nào không? ". Giang Ly đau lòng, không biết đau lòng vì cái gì, chỉ đơn giản là muốn yêu thương bản thân một chút, muốn xoa dịu bản thân một chút.

Phác Chí Mẫn không trả lời, cậu vẫn đi chầm chậm cùng Giang Ly, một đoạn đường dài phía trước không ai muốn hỏi, một đoạn đường dài đã đi cũng không ai muốn ngoái đầu.

"Tại khoảnh khắc Mân Doãn Khởi bị Kim phu nhân chèn ép, ánh mắt cậu ấy vẫn hừng hực lửa, hừng hực tình yêu với Kim Tại Hưởng. Ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy tình yêu của tôi thật tầm thường và nhỏ bé, tôi không đấu tranh với cậu ấy, tôi bày trò ly gián bọn họ. Một đòn trí mạng nhưng yếu ớt, tôi muốn có được Kim Tại Hưởng, lại không có can đảm đấu tranh với Mân Doãn Khởi. Ngay từ bước đầu, tôi đã thua! ".

Giang Ly lẳng lặng rơi nước mắt, câu trả lời đã nằm lòng, vậy mà đến cuối cùng mới cam tâm chấp nhận sự thật. Cái loại cố chấp này, chỉ khi bị gí dao vào cổ, mới miễn cưỡng công nhận.

Phác Chí Mẫn biết Giang Ly khóc, cũng không có chìa khăn ra cho cô, để mặc cho cô giải toả. "Vốn trong lòng tôi hay cô đều có câu trả lời. Nhưng vẫn muốn đi tìm kết quả".

Kết quả vốn đã được định sẵn, kết quả duy nhất chính là bọn họ không chung đường.

Giang Ly cắn môi, không đành lòng buông bỏ nhưng cô đâu còn cách nào khác, còn chưa đấu đã thua, chẳng phải quá thảm hay sao. Trong một mối tình, ai không được yêu, chính là kẻ thứ ba. Giang Ly cảm nhận tim cô co thắt, từ từ chấp nhận sự thật này, chấp nhận Kim Tại Hưởng không thuộc về cô.

"Ban đầu tôi nghĩ, anh nhẹ nhõm như vậy chắc là không yêu Mân Doãn Khởi nhiều như tôi yêu Kim Tại Hưởng. Cuối cùng mới biết, vốn dĩ anh đã tìm ra câu trả lời... ".

Phác Chí Mẫn lại cười, lúc này giống như buông bỏ tảng đá trong lòng, cơ thể nhẹ như cánh hoa, mát mẻ như hồ nước. Cậu lặng lẽ đem cất đoạn tình cảm chớp nhoáng nhưng mãnh liệt đó vào đáy hồ phẳng lặng, chỉ hy vọng mãi về sau, thoáng kinh hồng đó sẽ không khuấy đảo mặt gương yên ắng trong lòng cậu nữa.

Buông bỏ cũng là một loại hạnh phúc!

Kim Tại Hưởng nhấn chuông cửa nhà Mân Doãn Khởi, mặc dù trong lòng vẫn chưa rõ nhưng hắn hiện tại không muốn bỏ lỡ một giây phút nào. Giây phút hắn thấy Mân Doãn Khởi giống như hắn rơi xuống vực, tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc lại có người vươn tay về phía hắn. Kim Tại Hưởng ghì lấy thân thể nhỏ bé trong lòng, vùi mặt vào hõm cổ Mân Doãn Khởi, lấp đầy buồng phổi bằng mùi hương quen thuộc, hắn cảm tưởng đây chính là một loại thuốc cứu rỗi linh hồn. Kim Tại Hưởng ngay khoảnh khắc được ôm lấy Mân Doãn Khởi, một mảnh trong lòng bị khuấy động oanh liệt đến tang hoang, lửa cháy rực thiêu rụi như được tưới nước, sự sống cuối cùng cũng được chữa lành.

Kim Tại Hưởng cầu với trời rằng hãy để thời gian dừng lại giây phút này. Để hắn mãi ôm Mân Doãn Khởi như vậy, để hắn mãi bên cậu như vậy, sẽ không có gì có thể chia cắt họ nữa. Cơn sóng cuộn trong lòng vì một cái ôm mà dịu xuống, cơn đau đớn vì một cái ôm mà được chữa lành. Tâm hồn lẫn thể xác kiệt sức vì một cái ôm mà như kéo lại sức sống. Cả đời này, Kim Tại Hưởng cũng không muốn xa Mân Doãn Khởi nữa!

________

To be continue ...!

Từ khóa » Dây Dưa Mãnh Liệt Wattpad