Tầm Gửi – Tập 10 – (Fanfic YunJae) | Bòn Bon Bón

Shortfic: Tầm gửi – Fanfic YunJae

Note: MA, tự truyện

Au: Casslovejaejoong (Bòn)

NGHIÊM CẤM REPOST FIC CỦA BÒN DƯỚI MỌI HÌNH THỨC ĐẠO FIC, CHÔM FIC LÀ HÀNH ĐỘNG VÔ LIÊM SĨ CỦA NHỮNG KẺ NÃO PHẲNG!!!

***

Trở lại Mục lục

.

090725Starbof1

Tập 10: Trốn chạy

Trong sự lạnh lẽo của mình, đôi mày YunHo nhíu lại, nâng tay vuốt ve mái đầu tôi. Hắn luồn ngón tay vào từng sợi tóc, rồi nghiến thật mạnh, rồi lại tiếp tục vuốt ve. Tôi cảm giác đó là cử chỉ yêu thương âu yếm, cũng là day dứt tột cùng.

Nhưng tha thứ, là điều không thể.

Tôi bật người dậy, trong đỏ nhòe đôi mắt, nhấn giọng:

– Anh không đi? Được, tôi đi!

Với lấy vali, tôi điên cuồng quăng quần áo của mình vào. Kết thúc tất cả rồi. Cuộc đời của tôi cũng chấm hết.

Làm sao có thể tiếp tục đối diện với con người đó? Một kẻ hiện thân của quỷ dữ, cả sự lạnh lùng bên ngoài lẫn tàn độc bên trong. Gia đình tôi đối với hắn ra sao? Cha đã cho hắn những gì? Khi thân người ông từng bậc thang lăn xuống lầu, sống cuộc đời thực vật kéo dài bất tận, có bao giờ YunHo tự vấn lương tâm là hối hận không?

Không. Hắn chưa hề hối hận. Bởi mẹ đã không chỉ một lần phát hiện hắn muốn làm hại cha. Quá nhiều mạng người rồi. Tội ác của YunHo sẽ chẳng bao giờ chấm dứt. Bất kì một ai, bất kể người nào làm phật lòng hắn, dù chỉ một chút thôi, cũng không được phép tồn tại. Tôi kinh sợ con người đó, khiếp hãi từng phút giây ở bên cạnh. Trốn chạy đi chính là tự bảo vệ cho mình.

Chợt YunHo bước đến, từ phía sau ôm chầm lấy tôi.

– Đừng đi, JaeJoong. – Đó là lời đầu tiên hắn thốt lên từ khi bị tôi chất vấn.

Tôi kịch liệt phản đối cái ôm đó, căm ghét trầm giọng:

– Tôi không ở với kẻ giết cha mình. Tôi không bao giờ tha thứ cho anh.

– Anh không giết cha! – Hắn đột nhiên khẳng định.

Tôi xoay người, quát:

– Giả dối! Ngụy biện! Anh là loài cầm thú!

YunHo cứng rắn lặp lại:

– Anh không làm hại cha. Anh có thể giết rất nhiều người, nhưng không bao giờ làm những chuyện tổn thương đến em.

– Vậy còn anh WonMi? – Tôi trừng mắt – Anh dám khẳng định là đêm đó không lái xe đâm vào anh WonMi? Anh dám đối chất với người đã tận mắt chướng kiến vụ việc đó?

YunHo trầm mặt đi, sự ngỡ ngàng không thể che dấu. Hắn sẽ chẳng thể ngờ có người đã nhìn thấy tội ác kia trong một đêm tối tăm. Bởi bất cứ tội ác nào cũng đến một ngày bị phơi bày ra ánh sáng. Tôi chờ đợi lắm lời giải thích chối bỏ của hắn, chờ xem hắn sẽ hồi đáp những gì. Nhưng hồi lâu, hắn chỉ cẩn trọng hỏi:

– Em tin rằng Park WonMi thật sự yêu em?

Tôi không cho đó là một lí do, bật cười khỉnh:

– Tôi chỉ tin Jung YunHo đã chà đạp lên tình yêu của tôi tàn nhẫn như thế nào.

Dứt lời, tôi kéo vali lại, hướng thẳng ra cửa phòng. Cơ hội để giải thích của YunHo đã không còn. Phải tránh thật xa con quỷ khát máu này, ít nhất bây giờ đó là biện pháp an toàn nhất cho tôi. Dù đem hắn về nhà là tôi, nhưng người đặt bao kì vọng và đưa YunHo đến đỉnh vinh quang chính là cha. Vậy mà, hắn có thể nhẫn tâm tổn hại đến ông thì tôi có xá gì? Thật đau đớn khi chính mình phải bước chân ra khỏi Kim gia, nhưng tôi nào có lựa chọn khác.

“Rầm”

Tôi giật mình khựng bước khi cửa phòng bất ngờ đóng lại, ngay lúc tay mình vừa hé mở nó ra.

– Em không thể rời khỏi đây. – YunHo đứng chắn tại đó, lạnh giọng.

Tôi sẽ không sợ, vì đang ở vị thế chẳng còn gì để mất.

– Vậy thì anh cút đi, trả sự bình yên cho căn nhà này!

YunHo trầm mặt: – Anh không để em rời xa anh.

– Tôi ghê tởm anh! Biết chưa?

Tôi cật lực muốn mở cửa, YunHo càng dụng sức giữ lấy. Tiếng ồn ào vang ra thật lớn khi cánh cửa liên tục đánh vào tường, tạo lên âm thanh hỗn loạn. Bà quản gia nghe động, hớt hải chạy lên.

– Cậu chủ, có chuyện gì vậy?

Tôi chưa kịp lên tiếng, YunHo đã nói:

– Bà đem ổ khóa lên đây cho tôi.

– Dạ?

Tôi hét lên: – Bà quản gia, đừng nghe lời hắn!!

YunHo gầm gừ: – Tôi bảo, đem ổ khóa lên đây! JaeJoong không giữ được bình tĩnh rồi.

– Thả tôi ra!! Anh là một tên khốn!

Từ bên ngoài, nghe tiếng tôi hoảng loạn tức tối, còn giọng YunHo luôn trầm tĩnh cường quyền. Dĩ nhiên bà quản gia sẽ tin tưởng hắn hơn cậu chủ đang bị chứng suy sụp tinh thần như tôi. Bà hớt hải chạy xuống lầu, thật sự nhanh chóng mang tới ổ khóa.

YunHo lạnh lùng đẩy mạnh tôi cùng chiếc vali ngã xuống sàn. Hắn bước nhanh ra ngoài, đóng ầm cửa, rồi móc khóa vào.

“Rầm! Rầm!”

Jung YunHo!! Anh không có quyền làm vậy, thả tôi ra! – Từ bên trong tôi dùng hết sức bình sinh đập tay vào cửa, bất lực hét lên – Bà quản gia! Đừng tin những gì YunHo nói, thả tôi ra!

Đợi tôi hét đến khản cổ, đập đến đau cả tay, YunHo mới lạnh lùng lên tiếng:

– Khi nào em bình tĩnh lại, anh mới nói chuyện với em.

Tôi không nói chuyện với loại cầm thú như anh! Thả tôi ra!!!!

Không ai đáp trả lời gào thét của tôi, thay vào đó là tiếng bước chân xa dần, kèm theo lời trò chuyện ngày một nhỏ đi.

– Cậu chủ bị làm sao vậy YunHo?

– JaeJoong đang rất giận, đừng để ai đến gần em ấy.

– Vậy có cần gọi bác sĩ không?

– Nếu JaeJoong vẫn la hét thì gọi bác sĩ SukGi tới.

Tôi rùng mình khi nghe điều đó, tay chân mất hết sức lực. Bác sĩ SukGi – người đàn ông có khả năng diệu kì mở ra tâm hồn thanh thản cho người khác, cũng là vị bác sĩ tôi vô cùng tin tưởng đưa mẹ đến tư vấn. Hậu quả là mẹ đã không còn minh mẫn, mà chính YunHo đã giới thiệu tôi vị bác sĩ này. Có lẽ nào, hắn giam tôi ở đây và bắt đầu đầu độc tôi như đã làm với mẹ? Có phải hắn đang âm mưu biến tôi thành một người điên, để chôn vùi đi bao nhiêu tội ác đã bị phơi bày?

Không được. Nếu tôi có mệnh hệ nào thì ai lo lắng cho mẹ? Ai mỗi sáng đến trò chuyện với bà? Tôi phải làm cái gì đó, phải ngăn YunHo lại. Không thể để những gì NamJi nói trở thành sự thật – Tôi chính là nạn nhân tiếp theo của kẻ máu lạnh mang tên Jung YunHo.

.

.

Một ngày rồi nhiều ngày trôi qua, YunHo không hề xuất hiện. Hắn giao cho bà quản gia và bác làm vườn canh chừng căn phòng. Tôi chỉ biết ngồi đối diện với bốn bức tường, và chỉ thấy ánh sáng mặt trời hắt vào mỗi khi bà quản gia mở cửa đưa cơm. Bác sĩ SukGi có đến vài lần nhưng tôi không tiếp chuyện. Ông đứng bên ngoài một hồi rồi bỏ về.

Nếu tiếp tục bị giam thế này, tôi sẽ phát điên mà chẳng cần bị đầu độc thuốc.

Thật không thể tưởng một ngày sẽ bị nhốt như tù nhân, cũng chẳng thể tin sẽ bị YunHo đối xử như vậy, tôi không biết rồi đây cuộc sống của mình sẽ ra sao. Ngẫm nghĩ lại thời gian trôi, tôi đúng là thất bại. Những người yêu thương lần lượt rời bỏ, còn bên cạnh chỉ có dối gạt lọc lừa. YunHo là cả cuộc đời tôi, và hắn cũng đã dối gạt suốt cuộc đời tôi.

Có lẽ YunHo thật sự không hề yêu thương một người mang tên Kim JaeJoong, lời ngọt ngào trước đây đều là xảo trá. Nếu là yêu, hắn có thể đành đoạn giam giữ tôi như thế này sao? Một gian phòng lạnh lẽo, đèn tắt đi chỉ còn là bóng tối. Hắn bỏ mặc cho tôi chìm trong nỗi oán hận của riêng mình mà chẳng được nghe một lời giải bày chân thật.

Bất chợt, có tiếng bước chân lớn dần. Tôi ngồi bật dậy, mong đợi đó là YunHo. Căm hận thật nhiều thì cũng cảm nhận tình yêu thật sâu.

Bước chân đi đến cửa phòng, dừng lại, nhưng không hề có thanh âm leng keng của chìa khóa. Người này không có ý định mở cửa gặp tôi?

Cánh cửa hoàn toàn im lặng, ổ khóa không được bật mở ra. Chỉ có chất giọng trầm vang lên khe khẽ:

– Anh không bao giờ muốn làm hại cha, em phải tin điều đó. – Hắn lạnh lùng nói, nhấn mạnh, áp đảo, buộc tôi phải tin vô điều kiện.

Nếu YunHo nghĩ giam giữ nhiều ngày như thế để tôi bình tĩnh lại, thì hắn đã thành công. Ngay giây phút này tôi mệt mỏi đến mức chẳng thể tranh cãi gì nữa. Lặng im đó, với ánh nhìn vô định, tôi tự hỏi những lời giải thích còn có giá trị gì? Cha không sống lại, anh WonMi cũng không, một gia đình hạnh phúc đã hòa theo bọt biển.

Cách nhau cánh cửa gỗ lạnh tanh, YunHo nói tiếp:

– Park WonMi không xứng đáng với tình yêu của em, anh ta chưa bao giờ yêu em.

Tôi không muốn nghe bất cứ lời vu cáo nào về anh WonMi, liền nhếch lên nụ cười:

– Vậy anh đã từng yêu tôi sao?

YunHo im lặng một hồi, đáp:

– Cho đến giờ, em vẫn không tin tình yêu của anh?

Khép nhẹ đôi mắt, tôi hững hờ: – Loài rắn độc sẽ không biết yêu.

Một bầu không khí u ám nặng nề bao vây lấy cửa phòng, tôi linh cảm rõ điều đó. Cũng chẳng phải là cảm giác xa lạ, lúc nào xung quanh YunHo chả có bóng tử thần? Hắn mang theo lưỡi hái địa ngục trên từng bước đi, và gieo rắc cái chết xuống khắp mọi nơi.

Rồi tiếng bước chân vang lên, nhỏ dần.

YunHo đã rời khỏi.

Con người hắn không thích nói nhiều, cũng chẳng phân bua giải bày gì đâu. Từ nhỏ đã thế, lớn lên có uy quyền càng trầm trọng hơn thế. Tôi không cần nghe những lời biện minh giả dối. Hắn muốn nói, thì hãy nói với quan tòa.

Đúng. Phải đem tất cả sự việc này ra ánh sáng. Kẻ thủ ác phải bị trừng phạt. Cha không vô cớ sống cuộc đời thực vật, mẹ chẳng tự nhiên trở thành người tâm thần, anh WonMi cũng không vì tai nạn mà chết. Tất cả đều từ bàn tay của YunHo. Hắn đã cướp toàn bộ tình yêu thương xung quanh tôi, rồi làm vẻ cao thượng bố thí cho tôi một tình yêu khác. Tin tưởng và ngu muội đã quá đủ rồi. Tôi phải bước trên đôi chân của mình và trả cho YunHo sự trừng phạt mà hắn đáng phải nhận.

Căm thù và oán hận, tâm trí tôi chỉ chất chứa mỗi cảm xúc đó thôi.

Tôi ngồi bật dậy, con đường u tối phía trước như được mở bừng lối đi. Quyết tâm dâng đến đỉnh điểm. Tôi nhất định phải trừng phạt Jung YunHo.

Từ yêu thành hận, quả thật chỉ cách sợi chỉ mỏng manh.

YunHo có ở nhà tức trời đã về chiều. Tôi đánh dấu mốc thời gian vào đồng hồ để phân biệt ngày với đêm. Hãy kiên nhẫn chờ đợi, kim đồng hồ quay đúng một vòng thôi, trời sẽ sáng. Và thời điểm đó, YunHo sẽ đến công ty. Chỉ cần hắn không có mặt ở đây, tôi có rất nhiều cơ hội chạy thoát.

Một đêm dài trôi qua như vạn năm trĩu nặng, tôi ngồi im trên giường nắm chặt bức hình cưới trong tay. Đã bao lâu rồi người đàn ông này luôn ngủ bên cạnh tôi? Nhiều đêm cả hai còn quấn lấy nhau âu yếm. Hạnh phúc đó là giả tạo thật ư? Những lúc ôm hôn tôi như thế, YunHo suy nghĩ điều gì? Cười nhạo sự ngu muội của tôi hay xem kẻ đối diện như thú vui tiêu khiển? Làm sao để chấp nhận và tha thứ? Không thể, chắc chắn là không thể!

Cái giá lạnh của bóng tối qua đi, tâm trí tôi cũng mệt nhoài sau một đêm thức trắng. Mệt, nhưng rất tỉnh táo. Tôi thật sự đã suy nghĩ rất thấu đáo con đường phía trước mà mình phải đi.

Khi đồng hồ chỉ bảy giờ, bà giúp việc mang điểm tâm tới, tôi hỏi khẽ:

– YunHo đi làm chưa?

– Dạ, cậu YunHo đã đi từ sớm rồi.

Tôi gật đầu, với tay lấy phần điểm tâm.

Từ khi bị giam giữ, đây là lần đầu tiên tôi mở miệng nói chuyện với bà giúp việc. Bản thân bà cũng hiểu tôi giận chuyện gì. Là người hầu ở Kim gia hơn ba mươi năm, vậy mà bà lại nghe lời YunHo giam lỏng cậu chủ, hẳn trong thâm tâm phải có nhiều ray rứt.

– Nói chuyện với tôi một chút được không? – Tôi ra vẻ thật bình thản. YunHo đã đầu độc mọi người là tâm lí tôi không bình thường. Nếu quá kích động, mọi chuyện sẽ tồi tệ thêm.

Bà giúp việc nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh bên, ngầm đồng ý.

– Cậu chủ ốm đi nhiều quá. – Trong giọng nói mang nhiều lo âu.

Tôi xúc động với lời quan tâm đó, cố nuốt xuống phần cơm.

– Mấy ngày rồi? – Tôi thì thầm, thật sự cũng chẳng nhớ mình trở thành tù nhân bao lâu nữa.

Bà quản gia hiểu ý câu hỏi đó, buồn bã đáp:

– Đã tám ngày rồi. Cậu không chịu gặp bác sĩ, tôi càng lo lắng hơn.

– Tám ngày… – Tôi rối bời đặt khay cơm xuống – Vậy là cả tuần qua, không ai đến thăm mẹ tôi ư?

Bà quản gia vội trấn an:

– Ngày nào tôi cũng đến thăm bà chủ, cậu cứ an tâm. Bà chủ vẫn nghĩ là cậu đi công tác xa.

Tôi thương mẹ quá, ngậm ngùi cay đắng trong vòm miệng. Nếu chịu tin lời mẹ từ sớm, nhận ra con người đáng sợ của YunHo, có lẽ tình cảnh sẽ không thảm hại đến thế này.

Nghiêm túc xoay người đối diện với bà quản gia, tôi nói:

– Bà nghĩ tôi có giống một người điên hay không?

Bà quản gia ngơ ngác:

– Làm sao mà giống được? Sao cậu chủ hỏi vậy?

Tôi bất mãn: – Bà không nghĩ tôi điên, tại sao lại nghe lời YunHo giam giữ tôi?

– Tôi giữ cậu chủ ở trong phòng đâu phải vì nghĩ cậu chủ điên.

Tôi cảm thấy vô cùng kì lạ, liền hỏi:

– YunHo đã nói gì với bà? Không phải hắn đã tung tin tinh thần của tôi bất định ư?

Bà quản gia lắc đầu:

– Cậu chủ đang suy nghĩ gì vậy? Cậu YunHo chỉ muốn cậu chủ đừng bỏ đi thôi. Cậu YunHo nói cậu chủ đang giận dữ, nếu chúng tôi không giữ lại, cậu sẽ bỏ đi mãi mãi.

Nắm chặt bàn tay tôi, bà quản gia van nài:

– Cậu chủ à, vợ chồng cãi nhau chỉ là nóng giận nhất thời. Cậu đừng rời đi có được không? Mấy hôm nay tôi thấy cậu YunHo đau khổ nhiều lắm. Cho dù bất đồng vì chuyện gì, là vợ là chồng cũng có thể tha thứ cho nhau mà.

Tôi chơi vơi trong dòng suy nghĩ. Rốt cuộc thì YunHo không quy chụp mọi thứ vào tôi? Hắn đúng là diễn viên xuất sắc, nhập vai người chồng mẫu mực vô cùng hoàn hảo. Tôi sẽ không mềm lòng mà dây dưa bi lụy, nhất định tìm đường thoát cho chính mình.

Nắm chặt bàn tay bà quản gia, tôi nhấn mạnh:

– Bà nhất định phải nghe thật kỹ những lời tôi nói, nó thật sự nghiêm trọng. YunHo… chính hắn đã giết cha tôi và anh WonMi.

Đôi mắt bà quản gia mở tròn lên, miệng cũng há ra kinh ngạc.

Tôi bi phẫn: – Ngay cả bệnh tình của mẹ tôi không biết có bàn tay của hắn hãm hại hay không. Vì vậy, tôi nhất định phải rời khỏi căn nhà này.

– Cậu chủ… Cậu nói gì vậy?

– Tôi có đầy đủ chứng cứ để tin điều đó. Bà phải thả tôi ra, ngay lập tức. Trước khi cả tôi và bà trở thành nạn nhân tiếp theo của kẻ máu lạnh đó.

– Cậu YunHo sao, sao có thể? Thật, thật ư?

Tôi nghiêm giọng:

– Bà đã chăm sóc tôi bao lâu nay, lại không tin tôi? Theo bà tại sao YunHo lại giam giữ tôi ở đây chứ?

– Nhưng cậu chủ sẽ đi đâu? Đây là nhà của cậu chủ, rời khỏi đây, cậu chủ sẽ nương nhờ vào ai?

Tôi thẫn thờ trong vài giây, nhận ra thế gian rộng lớn mà chẳng có chỗ dung thân cho mình. Tại sao tôi lại phải rời bỏ nhà của mình? Sao tôi phải trốn đi như một kẻ tội phạm? Là vì ai chứ?

– Tôi sẽ đến đồn cảnh sát. – Đó chính là hướng đi cuối cùng. Tha thứ cho người giết cha mình, tôi làm không được.

Bà quản gia sầu khổ giữ chặt tay tôi: – Cậu chủ… phải đến mức này ư?

Rõ ràng là bà quản gia vẫn mang nhiều hoài nghi. Tôi bức bối cao giọng:

– Bà còn không thả tôi đi! Bà muốn nhìn YunHo giết tôi mới vừa lòng hả dạ?

– Tôi, tôi nào dám. Nhưng nếu thật cậu YunHo đã làm những việc tàn độc như thế…

– Con quỷ đó đúng là đã làm vậy!! Tôi có đầy đủ chứng cứ! – Tôi hét lên khi bà quản gia ngập ngừng không quyết.

Bà quản gia lúng túng, nửa tin nửa ngờ với một sự thật kinh hoàng. Hồi lâu, bà hạ giọng:

– Tôi là người hầu của Kim gia thì mãi mãi tận trung với Kim gia. Tôi sẽ nghe lời cậu chủ.

Tôi mừng rỡ nắm chặt tay bà quản gia, lòng vỡ òa bao cảm xúc. Ít ra thì trong cuộc chiến này, tôi sẽ không trơ trọi cô đơn.

– Nhưng còn bác làm vườn? Ông ta sẽ chấp nhận cho tôi đi chứ? – Tôi lo lắng.

Bà quản gia gợi ý:

– YunHo hiện không có nhà. Một không thể thắng hai, chúng ta sẽ gây sức ép lên ông ấy.

Tôi gật đầu đồng ý, vội với tay lấy vali, theo bà quản gia ra cửa. Từ nhỏ YunHo đã giúp việc cho bác làm vườn, nên ông ta rất thân thiết và yêu thương hắn. Nay YunHo nắm quyền Kim gia, tất nhiên ông ta sẽ tuân lệnh hắn hơn cậu chủ không có uy quyền. Thế đấy, vốn là chủ nhân của ngôi nhà, giờ tôi phải lẻn đi như một tên trộm.

Vội vội vàng vàng, ngay khi cánh cửa phòng vừa bật mở, cả tôi lẫn bà quản gia suýt bật hét lên, lùi liền ba bốn bước.

Jung YunHo, hắn đã đứng tại đó tự lúc nào.

Hắn không ở công ty. Hắn đã về, và có thể, đã nghe toàn bộ câu chuyện.

Bằng ánh mắt lãnh băng tàn khốc, YunHo nhìn xoáy vào tôi, như thiêu đốt, như căm hận. Xung quanh hắn toát lên bá khí tử thần, đen ngục màu u ám. Thái độ đó đã tố cáo rõ ràng, hắn giận dữ vì biết tôi muốn đến sở cảnh sát.

Bà quản gia ấp úng:

– Cậu, cậu YunHo… không, không phải cậu đã… đi làm sao?

YunHo hầm hầm sát khí, không rời mắt khỏi tôi.

– Bà ra ngoài đi. – Hắn lạnh giọng.

Bà quản gia liếc nhìn tôi, rồi bỗng nhiên dang tay chắn trước mặt tôi.

– Tôi không cho phép cậu làm hại đến JaeJoong!

Khớp hàm YunHo nghiến lại, bàn tay cũng nắm chặt răn rắc, khóe môi gầm gừ:

– Tôi nói, bà ra ngoài!

Giây phút đó, tôi tin YunHo quả thật có thể giết người. Dáng sừng sững cường quyền hung bạo, pha lẫn vẻ sắc lạnh vô tình. Bây giờ mọi thứ đã phơi bày, sự đối đầu báo oán của tôi cũng công khai minh bạch. Không nên làm liên lụy người khác, tôi vỗ lên vai bà quản gia, trấn an:

– Không sao đâu, tạm thời bà cứ ra ngoài đi.

– Nhưng…

Tôi nhìn thẳng vào YunHo, thách thức trong lời căn dặn:

– Bà đi xuống phòng khách, nếu nghe tiếng động tĩnh gì thì gọi cảnh sát ngay lập tức!

– Vậy…

Hai từ “cảnh sát” khiến sắc mặt YunHo càng xám sầm hơn. Hắn sẽ không sốc vì bị vợ công khai cảnh cáo đâu, bởi hắn chưa bao giờ xem tôi là người thân với những tội ác như thế.

Không cách nào khác, bà quản gia đành bước ra khỏi phòng trong bất an.

Bằng cách lạnh lùng nhất, YunHo hất tay đóng rầm cánh cửa lại. Bốn bức tường lập tức sừng sững một không gian kín nặng nề. Đối diện với hắn lúc này, lòng tôi không khỏi bồn chồn lo sợ. Vợ chồng đã trở thành khái niệm xa vời, giữa tôi với hắn chỉ còn ánh nhìn căm phẫn của hai kẻ đối nghịch.

– Em muốn đến đồn cảnh sát? – YunHo thì thầm như lời đe dọa hơn là câu hỏi.

Chiếc bóng tử thần phía sau hắn lớn dần lên, trở thành một mảng tối đáng sợ trước mắt tôi. Trong vô thức, tôi lùi đi vài bước, e dè nhìn hắn chậm rãi tiến đến, áp đảo tinh thần.

– Trả lời đi JaeJoong, em muốn khai tất cả với cảnh sát và rời bỏ anh? – YunHo trịnh trọng tìm kiếm câu khẳng định.

Tôi căng thẳng đến không còn lực níu giữ chiếc vali, buông lơi nó xuống, cả thân cũng bị dồn ép đến sát vách tường. YunHo không bao giờ thể hiện quá nhiều cảm xúc ra ngoài, dù là vui mừng hay giận dữ. Nhưng bây giờ trong ánh mắt ấy, tôi nhận rõ sự phẫn nộ bi cùng. Hắn đang đau khổ ư? Vì cái gì chứ? Cuộc hôn nhân này ban đầu không hề được xây dựng bằng tình yêu, đến thời điểm hiện tại coi như chẳng hồi cứu vãn.

– Chúng ta li dị đi. – Bằng mọi can đảm còn sót lại, tôi lên tiếng. Bức phá khỏi ràng buộc với YunHo là điều tôi khao khát nhất ngay tại thời điểm này.

Gương mặt YunHo biến sắc ngay tức thì, từ giá băng trở nên sững sốt rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ cay nghiệt trầm kha. Đó là xúc cảm bàng hoàng được kiềm nén, như thể hắn không ngờ tôi sẽ thốt ra lời đề nghị như vậy.

– Li dị? – Môi YunHo nhếch lên, tàn độc vẻ ra nụ cười thách thức – Em thử lặp lại xem.

Hắn thật sự khiến tôi sợ. Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi kiên định ý kiến của mình? YunHo trước mắt như con quái thú to lớn, hừng hực lửa cuồng ngông muốn bóp nát con mồi. Vì yêu mà hắn níu giữ, hay chỉ bởi không chấp nhận bản thân đã thất bại trong việc ám muội tôi? Hoặc dã theo hắn thì tôi không có thẩm quyền kết thúc cuộc chơi này. Muốn ruồng bỏ, phải xuất phát từ ý muốn của hắn.

Mọi giả thiết đều không còn giá trị, bởi theo trái tim, tôi đã quá kinh hãi con người này. Nhìn thẳng vào hắn, tôi bất chấp số phận, không những lập lại mà còn rất rõ ràng:

– Giữa tôi và anh, chấm hết rồi… Li dị đi!

Vụt một tiếng, YunHo lao đến ấn chặt tôi vào tường, thiếu chút lực nữa là bóp nát bờ vai tôi. Đôi mắt hắn trợn lên, gầm gừ:

– Tại sao có thể dễ dàng muốn li dị? Vì em anh đã phải làm những gì, em không biết ư? Tình yêu mà anh dành cho em, em không hiểu ư? Sao có thể tàn nhẫn muốn rời xa anh?

– Hức! ư… – Tôi vì đau mà nấc lên, cố thoát ra vai lại càng bị bóp chặt. Sự trầm tĩnh thường ngày của YunHo đã biến mất, chỉ có cơn thịnh nộ cuồng phong mà hắn muốn áp xuống cơ thể tôi. Bi kịch ngày hôm nay là ai tạo dựng nên? Người hủy hoại không phải là tôi, mà chính là bàn tay tàn độc của hắn.

– Tôi tàn nhẫn với anh? – Trong bi phẫn, tôi phản kháng – Cái thứ vì yêu mà giết người man rợ như anh tôi không dám nhận đâu!!

– Im ngay!!!

Bốp!!

Tôi sững sờ chết lặng khi bàn tay sắt thép của YunHo chỉ cách gương mặt mình trong gang tấc. Thật sự chỉ trong gang tấc thôi, cú đấm của hắn sẽ dành trọn cho tôi chứ không phải bức tường. Tường đá vẫn hiên ngang sừng sững, nhưng nắm đấm kia đã thương tổn nặng nề. Cơ thể tôi run rẩy liếc nhìn tay YunHo từ từ hạ xuống, máu tuôn trào nhỏ từng giọt đỏ nhòe nền gạch.

Dù YunHo có lạnh lùng thế nào cũng chưa bao giờ thô bạo trước mặt tôi. Thậm chí tôi từng chửi mắng, xua đuổi, hắn vẫn luôn giữ thái độ trầm ổn bình nhiên. Thế mà hiện giờ, sự thật về con người đó hiện lên quá rõ, rõ đến khiếp hãi.

– Rút lại câu nói vừa rồi, ngay lập tức! – Mặc vết thương đau đớn, hắn nhìn thẳng vào tôi, hạ lệnh.

Tôi thở dốc lên, như bị thôi miên vào bàn tay đẫm máu. Máu của hắn, và máu của rất nhiều người nữa. YunHo quả thật đã giết rất nhiều người.

Ý nghĩ chỉ một li tấc nữa thôi hắn sẽ đấm thẳng vào mặt mình khiến tôi uất nghẹn nơi cổ họng, nhận thức càng rõ ràng YunHo nguy hiểm đến thế nào. Trong cơn tức giận, hắn hoàn toàn có thể gây tổn hại đến tôi – người mà hắn luôn thốt lời yêu tha thiết.

Tôi không dám kiên quyết lời ki dị như ban đầu, nhưng rút lại ý định thì chắc chắn là không. Sự im lặng của tôi là tự nhận thức được mình nên im lặng để tìm kiếm an toàn.

Có lẽ sự kinh hãi hiện quá rõ trên nét mặt của tôi, từ ra lệnh, giọng YunHo thều thào da diết.

– Xem như anh van cầu em, JaeJoong, luôn ở bên cạnh anh, được không?

Nhiều lần rồi YunHo thốt ra lời van cầu như thế, và tôi luôn rung động, muốn yêu hắn nhiều hơn. Tuy nhiên lần này, một chút cảm thông cũng chẳng mảy may xuất hiện. Tôi chợt nhận ra, YunHo trong lòng mình đã chết.

– Để tôi đi…

Lời hồi đáp rất nhẹ nhàng, đó là tất cả ý muốn hiện tại của tôi. Càng kinh hoảng hắn, tôi càng muốn chạy thật xa khỏi nơi này.

YunHo rũ đôi mắt xuống, lặng im não nề. Ngày đẩy cha tôi xuống lầu, hay đâm sầm vào xe của anh WonMi, hắn phải hiểu rõ những tội ác đó không bao giờ đánh đổi được hạnh phúc. Tôi không phải món đồ vô tri mặc người ta chiếm đoạt. Tôi là con người và có trái tim. Đúng, sai, phẫn hận đều có thể cảm nhận được.

Bất chợt YunHo ngước mặt lên, nhìn xoáy vào tôi, cảnh báo cay nghiệt.

– Em là của anh, mãi mãi phải thuộc về anh!!

Thái độ hắn đột ngột thay đổi như thế, tôi linh cảm ngay điều tồi tệ nhất. Tâm trí thúc giục dữ dội, tôi hốt hoảng xoay người bỏ chạy, hướng đến cửa phòng. Nhưng YunHo như con hổ vòm tới, ôm chặt lấy tôi, đẩy mạnh lên giường.

– Buông tôi ra, Jung YunHo!! – Tôi hét lên – Buông ra!

Hắn là thú dữ, tôi là con mồi nhỏ bé. Chính xác đó là hành động hung tợn của loài hoang dã. Tôi sững sốt đến cuồng loạn, không thể hình dung được đây chính là chồng mình.

Tiếng loạt xoạt vang ra, những gì bao phủ cơ thể chóng vánh bị xé toạc. Chưa bao giờ tôi đánh giá được sức mạnh thật sự của YunHo, cũng chưa một lần thử đo lường cơn giận dữ của hắn. Đằng sau lớp bọc phẳng lặng trầm an, tôi chỉ biết ẩn chứa rất nhiều điều hoang dại. Thế nên tôi đã luôn mang nổi sợ vô hình với hắn từ khi còn là một đứa nhỏ.

Đến bây giờ, tôi đã hiểu YunHo vốn cố che đậy những gì trong đôi mắt lạnh lẽo hàn quang.

Đó là bản chất tàn bạo.

Jung YunHo! Ngừng lại ngay!! – Tôi hét lên bằng cả sự kinh  hoàng. Một con mồi yếu ớt bất lực trước nanh vuốt của thú dữ, vô vọng phản kháng khi bị cấu xé. Tình cảnh của tôi hoàn toàn chẳng khác thảm kịch đó là bao.

YunHo không hồi đáp, cũng chẳng tỏ ý nghe thấy tiếng gào thét, tiếp tục cái hành động mà hắn cho rằng, sẽ minh chứng sự sở hữu với tôi. Không nụ hôn, không cử chỉ vuốt ve, không thì thầm âu yếm, tất cả những gì ngọt ngào mà hai con người sắp hoan ái cùng nhau đều không có. Thứ duy nhất tồn tại chính là chiếm đoạt.

Mảnh vải cuối cùng trên cơ thể trôi tuột qua cổ chân, cũng là lúc YunHo khóa chặt tôi dưới cơ thể hắn. Nơi tư mật phơi bày, trong phút chốc như gió thoảng qua, hắn mạnh bạo tiến sâu vào. Mọi thứ lướt nhanh đến mức nhịp thở cũng thắt nghẹn.

– Á!! A!! A!!… – Tôi thất thần thét lên, bao ký ức kinh hoàng của thời non trẻ ập đến. Cơn ác mộng bị cưỡng ép sống lại như một con quái vật khổng lồ, nhấn chìm tâm trí tôi theo thanh âm của chính mình gào loạn.

– YunHo!! A!! Đau!! Ngừng lại đi, Jung YunHo!! A!!!

Tôi điên cuồng quẫy đạp, chẳng còn nhận thức là địa ngục hay trần gian. Lối vào non mềm không ngừng bị đâm chọc, mỗi lúc một hữu lực hơn. YunHo ghì chặt hai tay tôi xuống giường, phần bên dưới cường bạo thúc sâu vào nơi nhạy cảm, cả cơ thể tôi bị đẩy lên theo nhịp điệu đó, rồi lại nhanh chóng cam chịu trong vòng tay siết chặt vô tình. Mặc tôi gào thét, vùng vẫy thảm thương, hậu huyệt nhỏ bé vẫn không dấu hiệu nào thôi không bị trừu sáp.

– Thả… thả tôi ra!!

– Jung YunHo!! Anh đang giết tôi đấy!! Đau!!!

– YunHo!! Không!!

– A! A! YunHo, ngừng… ngừng lại ngay!!

– … YunHo! Thả… thả em ra!! YunHo…

Hoan ái có thể gắn kết hai cơ thể, cũng có thể đọa đày xác thân. Tôi nấc lên thảm hại trong đau đớn tột cùng, mọi ý chí chống đối với người mình gọi là chồng hoàn toàn vụt tan biến. Tôi sợ hắn đến run rẫy, cả người đều run rẩy.

– Em… em đau lắm… YunHo! Thả em ra… thả em ra…

Vẫn là những nhịp thúc tàn nhẫn trong dục vọng, hơi thở đục nhòe của hắn hòa lẫn theo tiếng da thịt chạm vào nhau, không một dấu hiệu nào chứng tỏ lời van nài của tôi được nghe thấy.

Rầm! Rầm!!

– Cậu chủ? Chuyện gì vậy cậu chủ?

Giọng bà quản gia hớt hải phía ngoài cánh cửa, tim tôi nhói đau đến nghẹn nhịp thở, tức khắc im bặt.

Rầm!! Rầm!!

– Cậu chủ? Cậu YunHo? Cậu YunHo!! Đừng làm hại cậu chủ mà!! Tôi sẽ báo cảnh sát!!

Tôi ngưng đọng tròng mắt nhìn YunHo phía trên, hắn vẫn không chút mảy may quan tâm đến lời bà quản gia, càng điên cuồng tìm kiếm dục vọng trong cơ thể tôi. Lực mạnh đến mức xốc cả cơ thể tôi đập liên hồi vào tường. Còn tôi thì lại cam chịu đau đớn trong im lặng hoàn toàn.

Tôi không muốn, tôi rất sợ, và vô cùng kinh hoảng nếu mọi người biết những gì YunHo đang làm với mình. Kí ức đau thương kia một lần chịu đựng đã là quá đủ.

– Ức… ứm…

Từ la hét, khổ đau của tôi trong tíc tắc chỉ là tiếng rên cố nuốt ngược vào trong, khi cơ thể ngày càng bị thúc sâu và mãnh liệt hơn nữa. So với nỗi đau này, tôi lại sợ bà quản gia phát hiện những gì đang xảy ra hơn.

Không nghe động tĩnh gì từ trong phòng vọng ra, bà quản gia càng thêm lo lắng, giọng rít lên não nề.

– Cậu chủ? Cậu YunHo?… Hai người đừng làm tôi sợ…

Tôi không còn đủ kiên cường để kháng cự, bỏ mặc tất cả theo mọi chuyển động của YunHo. Đau đớn xác thịt sẽ qua đi, chỉ có vết thương lòng là không bao giờ liền sẹo.

Cơ thể bên dưới buông xuôi, YunHo dễ dàng hơn trong việc tìm kiếm thõa mãn cho mình. Nhưng lần thõa mãn này, hắn không ôm tôi. Chỉ đẩy một lực mãnh liệt rồi cho ra tất cả.

Không hôn, không vuốt ve, không ôm ấp, chỉ có cường bạo.

Nơi giao hoan nhanh chóng tách rời ra, tôi vội xoay người níu lấy tấm chăn che lấy cơ thể, ngậm đắng sự phũ phàng đến toàn thân giá buốt.

Hai chúng tôi cứ thế nhìn nhau, một đôi mắt đỏ nhòe căm phẫn, một lạnh lùng không chút biểu tình. Tựa hồ bão dữ qua đi, sóng gió loạn cuồng chấm dứt, sự yên tĩnh tràn về để tự vấn lương tâm.

– Anh… cưỡng bức tôi? – Câu hỏi vang lên như tự huyễn hoặc đó chỉ là cơn ác mộng.

YunHo giữ vững vẻ trầm lặng, nhưng không nhìn thẳng vào tôi nữa. Bây giờ hắn mới nhận ra sao? Đối với tâm hồn yếu đuối của tôi, thêm một lần bị cưỡng bức là vô vàng tàn nhẫn.

– Cút đi… – Sức lực cạn kiệt của tôi chỉ có thể thều thào hai từ phẫn uất. Mọi thứ đã sụp đổ rồi. YunHo, người chồng tôi sùng bái và SuChan, kẻ đốn cùng mạt hạng, rốt cuộc là như nhau.

Không một lời giải bày, cũng chẳng tiếng xin lỗi nào, YunHo đứng dậy, ra khỏi phòng. Một cái chạm nhẹ vào tôi để an ủi cũng không có.

Tôi thật sự sốc.

Cánh cửa bật mở, bà quản gia ngỡ ngàng với dáng nhìn nhếch nhác của YunHo, quần áo xốc xếch, nét mặt đăm chiêu, máu trên tay còn rướm lấm lem bộ trang phục. Một hình ảnh mà trước nay không bao giờ khoác trên vẻ tươm tất của hắn.

E dè nhìn YunHo bỏ đi, Bà quản gia mới hớt hãi chạy vào phòng. Trước khi bà lo lắng hỏi bất cứ điều gì, tôi lên tiếng:

– Tôi không sao…

– Cậu chủ…

– Bà ra ngoài đi.

Tôi cự tuyệt sự quan tâm, rút người sâu vào tấm chăn hơn. Ngay lúc này tôi chỉ muốn ở một mình, tâm trí cần sự yên tĩnh. Nếu không tự ám thị chính mình việc cưỡng bức chỉ là một giấc mơ, e rằng tôi sẽ không sống nổi.

.

.

Hai ngày sau hôm kinh hoàng ấy, tôi vẫn không thể ăn uống gì, tự bản thân ngậm lấy căm hận làm năng lượng sống. Cũng từ hôm đó YunHo không một lần ghé qua. Bà quản gia nói hắn vẫn về nhà vào mỗi chiều, và luôn ở căn phòng phía sau vườn, nơi mà trước khi kết hôn là nơi dành cho hắn.

YunHo không cấm cản tôi ra khỏi phòng như lúc trước, nhưng thuê hẳn một nhóm người canh gác quanh biệt thự. Hắn e sợ tôi sẽ bỏ đi.

Dù không gặp nhau nhưng vẫn ở chung một nhà, tôi luôn cảm giác rõ sự tồn tại của linh hồn quỷ dữ. Để chống lại con quỹ dữ, tôi không thể mãi là chú cừu non.

Tôi bắt đầu tự thủ trong người một con dao.

Tất nhiên tôi không đủ tinh thần thép để có thể giết YunHo, nhưng nếu hắn dám lập lại hành động cưởng bức, thì cả hai sẽ cùng chết.

Ngày thứ ba qua đi, tôi có thể đi lại một cách bình thường, vết thương nơi thầm kín không còn đau buốt nữa. Đó cũng là lúc tôi phải thực hiện bước đi trả thù của mình.

Nhìn tôi gom hết những giấy tờ tùy thân và một ít tiền mặt, thêm vài bộ đồ, bà quản gia lo lắng:

– Cậu chủ, liệu có ổn không, dưới lầu nhiều bảo vệ lắm?

Tôi đưa ánh mắt không chắc chắn nhìn bà, hỏi:

– Bà làm đúng theo những gì tôi nói chứ?

Bà quản gia gật đầu:

– Tôi đã bỏ thuốc ngủ vào ly cà phê sáng của họ, nhưng có thật là sẽ tác dụng không?

Tôi thở dài kiên nhẫn ngồi xuống giường, chờ đợi.

Làm sao biết được uống thuốc ngủ như thế có tác dụng hay không, tôi trước nay chưa biết bắt nhốt một con gà, huống gì là đầu độc người ta. Nhưng tôi biết thuốc an thần có công liệu mạnh lắm, cũng nhờ nó mà tôi thoát được những cơn ác mộng sau bao khổ ải mà SuChan gây ra.

– YunHo đi làm chưa? – Tôi hỏi.

– Đã đi từ sớm rồi.

Tôi gật gù an tâm phần nào. Chỉ khi YunHo không có ở nhà, kế hoạch tẩu thoát của tôi mới có cơ hội thành công.

Mặt trời lên cao, trong gian phòng có thể cảm nhận được cái nắng gắt gao. Sau khi đi xem xét, bà quản gia chạy vào phòng, mừng rỡ:

– Cậu chủ! Mấy người đó ngủ hết rồi, thật là ngủ hết rồi!!

Tôi vội vàng theo bà quản gia xuống lầu, ba người bảo vệ mà YunHo thuê mướn đang ngon lành an giấc trên salon. Tôi không khỏi sốt sắn vừa mừng vừa lo, líu ríu vỗ vào tay bà quản gia:

– Tìm chìa khóa mở cổng cho tôi đi. Nhanh lên!

– Dạ dạ…

Cả hai rón rén đi ra cổng, cố gắng không để tiếng chìa khóa làm ồn đánh động. Từng giây từng phút trôi qua với tôi vô cùng nặng nề khắc khoải. Hơn nửa tháng bị giam cầm, được nhìn thấy ánh mặt trời, được tìm kiếm tự do, tôi mới cảm nhận mình vẫn còn đang sống.

– Cậu chủ… cậu đi thật sao? – Bà quản gia chợt ngậm ngùi.

Kim gia một đời huy hoàng, vì đứa con mù quáng như tôi mới rơi vào thảm kịch. Tôi hiểu cảm giác của bà quản gia lúc này, đưa tiễn cậu chủ rời khỏi chính ngôi nhà của mình cũng như chứng kiến nghịch cảnh lụi tàn của một gia tộc vậy.

– Tôi không thể đuổi YunHo ra khỏi Kim gia… – Tôi quả quyết như một lời hứa – Nhưng nhất định tôi sẽ bắt hắn phải vào tù.

Dứt lời, tôi mở cổng, đi theo lời căm hận của con tim mình.

Rầm!!

Cánh cổng bất ngờ đóng lại bởi bàn tay thô bạo.

– Muốn đi đâu, thưa cậu JaeJoong?

Tôi và bà quản gia kinh hãi trân mắt nhìn tên bảo vệ chặn ngang lối đi. Vậy ra YunHo thuê đến bốn người chứ không phải là ba.

Như hiểu được ánh mặt ngỡ ngàng của hai chúng tôi, tên bảo vệ cười khỉnh:

– Thật tiếc, tôi không có thói quen uống cà phê. – Hơi khom người, y trịnh trọng nói – Tôi đã gọi điện báo cho ngài Jung về sự tình này, ngài Jung sẽ về ngay lập tức. Cho nên, mời cậu JaeJoong quay trở lại phòng, đừng làm khó chúng tôi.

– Anh… anh đã báo cho YunHo ư? – Bà quản gia ấp úng.

Tên bảo vệ nghiêm túc hơn, ra hiệu mời tôi đi vào nhà.

Vậy là kế hoạch đổ vỡ như vậy sao? Và YunHo đang trên đường trở về đây? Tôi bất giác run lên, không che giấu được cơn sợ hãi của mình. Nếu biết tôi bỏ trốn, hắn chắc chắn sẽ nổi giận. Và tôi không thể chịu nổi cơn thịnh nộ của hắn. Tiếp tục chấp nhận giam cầm là tiếp tục chuỗi ngày xác thân đày đọa. Tôi không thể cho YunHo bất cứ cơ hội nào để hành hạ mình nữa.

Không thể! Tôi không muốn bị cưỡng bức! Bị chính người mình yêu thương vùi dập.

Tôi nhất định phải đi!

Phập!!

– Á!!

Bà quản gia hét lên sững sờ, cả thân tôi cũng sững sờ bất động.

Tên bảo vệ ngã xuống nền đất, máu từ vùng bụng tuông trào nhuộm đỏ khung gạch dưới chân tôi.

– Cậu… cậu chủ…

Tôi giật mình đánh rơi con dao, thứ vũ khí mà trong nỗi sợ YunHo đã điều khiển tôi gây nên tội ác. Tôi không có ý nghĩa sẽ gây thương tổn một ai, tôi chỉ muốn chạy thoát mà thôi.

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Có liên quan

Từ khóa » Fanfic Yunjae Tái Khởi Vi Hoàng