Travel - The Very Unique Name

Skip to content

Mội trong những điều làm tôi hạnh phúc nhất tại Bangkok là đến thăm Planetarium. Lần đầu tiên tôi được bước vào một phòng chiêu mái vòm thật lớn, với kính thiên văn, mô hình tàu không gian. Nếu ở Saigon mà cũng có thứ này thì tuyệt quá. Người đàn ông dẫn chương trình nói toàn bằng tiếng Thái, nhưng toii đoán rằng ông kể với khán giả về nguồn gốc vũ trụ và các chòm sao. Nơi đây chính là khoảng cách gần nhất đến nay của tôi với vũ trụ.

Continue reading “A SPACE ODYSSEY IN BANGKOK”

Share this:

  • X
  • Facebook
  • Tumblr
Like Loading...

Jetsetter là những người đáng ghen tị nhất trên thế giới. Trong khi đa số mọi người đang tất bật với công việc của mình, các jetsetter dành thời gian du ngoạn thế giới và đến những địa điểm mà hàng triệu người khao khát được một lần đặt chân. Đó không chỉ là những cá nhân có thú vui xa xỉ, mà nó còn phát triển thành một phong cách sống và thậm chí là công việc hái ra tiền.

Continue reading “DU LỊCH VÀ KIẾM TIỀN NHƯ CÁC JETSETTER”

Share this:

  • X
  • Facebook
  • Tumblr
Like Loading...

9 ngày để khám phá hai quốc gia Bali (Indonesia) và Singapore (SG), đối với tôi có phần hơi quá vội vàng. Tuy không được đi hết những nơi trong bản đồ kế hoạch, nhưng bù lại, việc gặp được những con người thú vị đã tạo nên câu chuyện khó quên cho chuyến đi này.

*Gọi Bali là quốc gia chỉ là cảm nhận của mình thôi, bởi trong suốt hành trình, hễ gặp ai ở đây, họ cũng tự hào giới thiệu mình là người Bali thay vì Indonesia, như thể trong niềm tin của họ Bali thật sự là một đảo quốc riêng biệt, khác hẳn với phần còn lại của nước này.
Tôi sẽ nhớ gì về Bali?

Nếu bạn hỏi người ta, đa phần ai cũng sẽ bảo bạn Bali là thiên đường của thế giới: Bãi biển đẹp nè, những con sóng cuộn mà dân lướt ván rất mê, ruộng bậc thang xanh mướt, con người thân thiện, nơi tín ngưỡng được đặt lên hàng đầu. Trước khi đi Bali, tôi cũng đã có vô vàn tưởng tượng rằng mình sẽ đến đây chữa trị tâm hồn trong một thế giới khác biệt. Và nó rất linh nghiệm.

Continue reading “9 NGÀY NHẢY NHÓT GIỮA CHỐN THẦN BÍ VÀ HIỆN ĐẠI”

Share this:

  • X
  • Facebook
  • Tumblr
Like Loading...

Kế hoạch trong mơ ban đầu là chúng tôi sẽ thực hiện road trip từ Sài Gòn ra Mũi Né để tham dự lễ hội âm nhạc. Thành công mỹ mãn, chỉ có điều lái xe suốt 9 tiếng đồng hồ xem ra hơi đuối và tôi phải nạp ngần 90k gà rán thì mới phục hồi được một chút tỉnh táo. Sáng hôm sau làm hơn khoảng 180km nữa để đến được Cổ Thạch.

Processed with VSCOcam with n1 presetProcessed with VSCOcam with n1 presetProcessed with VSCOcam with b3 presetProcessed with VSCOcam with lv01 presetProcessed with VSCOcam with e5 presetProcessed with VSCOcam with c7 presetProcessed with VSCOcam with p5 presetProcessed with VSCOcam with a9 presetProcessed with VSCOcam with c4 presetProcessed with VSCOcam with c7 presetIMG_4431IMG_4456Processed with VSCOcam with c7 presetProcessed with VSCOcam with c7 presetProcessed with VSCOcam with a7 presetProcessed with VSCOcam with c7 presetProcessed with VSCOcam with c7 presetProcessed with VSCOcam with c7 presetProcessed with VSCOcam with c7 preset

Share this:

  • X
  • Facebook
  • Tumblr
Like Loading...

Sau nhiều ngày chôn chân ở Sài Gòn, cuối cùng tôi cũng được thoát khỏi đây trong vòng một tuần. Đây là lần đầu tiên tôi viết về những chuyến hành trình của mình, và tôi sẽ dành nó để nói về hòn đảo Koh Chang ở Thái Lan, nơi nằm gần biên giới Campuchia.

IMG_3271Trong chuyến đi đến Thái Lan này, tôi có tổng cộng 6 ngày: 2 ngày tại Koh Chang, số còn lại là Bangkok. Tuy vậy, tôi cũng tiêu tốn phung phí thời gian của cả một ngày trên chuyến xe buýt ngược từ Koh Chang trở lại Bangkok. Cho nên, có thể nói rằng, chuyến đi vẫn chưa làm tôi cảm thấy đủ.

Từ Bangkok, mất khoảng 6 tiếng để bạn đến được Koh Chang. Vé có thể được mua tại bến xe Ekkamai. Vé xe khứ hồi, cộng với vé phà chỉ khoảng 600 baht tổng cộng. Sau một đêm nằm vật vờ, co chân, duỗi chân, trầy trật đầu cổ, nhức mỏi vai, cuối cùng tôi cũng đặt chân được đến hòn đảo rất đẹp này.

Địa hình ở Koh Chang là tổng hoà của những con dốc, những ngọn núi và bãi biển xinh đẹp. Nơi đây còn là vườn quốc gia của Thái Lan, rất may là trong suốt chuyến đi tôi không cán phải con rắn nào, như lần vừa rồi lỡ cán ngang một con rắn lục khi ở trên đỉnh Đá Bàn, Đà Nẵng (Nhân tiện, tôi đã giết sinh vật này ngay đúng ngày sinh nhật của mình và chắc chắn rằng vũ trụ sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi vì hành động này). Muốn vượt qua những con dốc cheo leo, cong lượn, gấp khúc ở Koh Chang, bạn cần một tay lái vững, và một chiếc xe có thắng tốt. Suốt chặng đường đi, bạn có thể dễ dàng nhìn thấy những chiếc bánh xe được buộc chặt vào cột điện, đá tảng ven đường nhằm tránh cho khách du lịch nếu có lỡ mất lái cũng không tối nỗi bầm dập, đầu nát như tương. Tôi, may mắn thay, thuê được một chiếc xe máy đã mòn thắng. Chính vì thế, đây là dịp tinh thần thép, độ chịu chơi và kĩ năng lái lụa của tôi buộc phải phát huy tối đa để không lao xuống vực và làm mồi cho rết.

Thời gian quá ít ỏi nên tôi chỉ có thể khám phá được dải đất phía Tây của hòn đảo, nơi có những thị trấn nhỏ xinh đẹp rải rác trên trục đường chính, những cửa hàng 7 Eleven dễ thương, hàng loạt các cửa hiệu bán in thun in loang màu, tiệm cafe hipster và cư dân dễ thương tại đây.

Ngày đầu tiên, tôi dành thời gian phóng tầm mắt ngắm nghía Viewing Point thuộc vườn quốc gia. Chỗ này là một khoảng quảng trường nho nhỏ nằm trên cao, gần sát biển. Từ đây bạn có thể ngắm những cù lao nhỏ với những bãi tắm trắng muốt, trên đó cắm những chiếc dù sặc sỡ và đám du khách Tây đang nằm chây lười tắm nắng. Cạnh quảng trường này là một thùng thư đỏ chót, bạn có thể gửi postcard cho người thân nếu muốn. Tiếp đó, tôi rong ruổi xuống cực nam của hòn đảo, đi ngang qua làng nổi Bang Bao. Chỗ này vắng tanh, chỉ lác đác một vài du khách mò đến. Còn lại toàn là dân lặn, những người thường xuyên đẩy chiếc xe chở đầy bình dưỡng khí trên cầu tàu nối liền ngôi làng và ngọn hải đăng. Tôi dành một tiếng đồng hồ ngồi tại cầu tàu vọc nước. Nước biển xanh ngắt, nhìn xung quanh toàn cây là cây. Khoảng cuối chiều, tôi đến được một bãi biển xinh đẹp, nước trong suốt. Tại đây có rất nhiều chó, nhưng con nào cũng hôi rình như thể từ ngày được sinh ra đến nay chúng chẳng bao giờ được tắm gội tử tế. Và tất nhiên tôi có dịp làm bạn với một trong số chúng. Một con chó nâu cứ nằm quanh quẩn khu vực tôi ngồi, thỉnh thoảng tiến sát lạc và ngủ nghê tại đó, trong khi cứ liên tục dụi mũi vào tay tôi đòi gãi. Dòm xa xa về phía bên tay trái là một con chó khác với vết bớt đen trên mặt. Nó đang ngâm mình dưới nước. Nó làm vậy trong suốt cả một giờ đồng hồ. Có lẽ đây là cách làm nó bình tĩnh lại? Hay đó chính là kiểu tắm táp của loài chó ở Koh Chang nhỉ? Thảo nào con nào cũng hôi và nồng nặc từ 100m.

IMG_3052Thật tuyệt khi ngồi tại đây, tôi hoàn toàn thoát xác trong phút chốc, quên hẳn cuộc sống của mình tại Việt Nam. Điều duy nhất mà tôI quan tâm chỉ là bãi cát phía xa đang được ánh nắng cuối ngày chiếu rọi một màu cam sáng rực. Đường chân trời bắt đầu chuyển sang sắc hồng cam đẹp mắt.

IMG_3057Đó là phần tuyệt diệu, cho đến khi bạn nhớ lại rằng mình còn một đống vấn đề phải giái quyết, chẳng hạn như chuyện chiếc xe thuê bị hư khoá, và bạn phải tìm cách liên lạc với chủ xe thông qua Line, đặc biệt là trời đã tối om rồi. Đứng trong bóng tối, tôi trở thành bịch máu miễn phí cho đám muỗi tại đây. Bây giờ, những vết đốt vẫn còn đầy trên chân và ngứa không tài nào diễn tả nỗi. Cuối cùng, vì bà chủ xe không hề biết cách liên lạc với chúng tôi và bỏ về khi đã đến gần sát, tôi phải quay ngược lại thị trấn để lấy chiếc chìa khoá sơ cua. Tôi thật sự nghi ngờ khả năng giải quyết vấn đề của bà ta.

  1. Vì sao khi tôi liên lạc với chủ nhà, anh ta không cho số điện thoại của chúng tôi cho bà kia?
  2. Vì sao anh ta dùng nhiều sticker khi chat như thế?
  3. Lũ muỗi vớ vẩn này có thôi đi không hả?

Kể bạn nghe, đường về cũng không thoải mái tí ti nào. Ý tôi là nếu bạn xem việc lái xe máy băng qua con đường đầy đá tảng, sình bùn và không hề có một ngọn đèn là chuyện dễ như ăn cua. Thế đấy, chúng tôi phải chạy băng băng qua những con dốc kinh hoàng mà không có bất kì ngọn đèn nào, thỉnh thoảng một vài nơi mới le lói ánh sáng từ các khu nghỉ dưỡng. Tuy vậy, tôi cũng liệt kê chuyện này vào hàng trải nghiệm nhớ đời có một không hai. Dù có đáng sợ, nhưng đâu phải ngày nào bạn cũng trải qua điều này phải không nào! Sau đó, mọi chuyện được giải quyết xong xuôi êm đẹp. Tối đó, tôi ngồi tại khu nhà thuê ăn khô cá, ngãi sồn sột và hóng chuyện hai anh chàng ở căn kế bên cãi cọ, giận hờn, bỏ đi, hút thuốc, uống rượu.

Ngày thứ hai, trời đẹp. Buổi sáng, tôi đi thám hiểm thác nước Klong Plu gần chỗ ở. Nước ở đây trong, quá trời cá, con nào cũng mập mạp, to đùng. Điều làm tôi thích nhất tại đây là con đường mòn xuyên rừng để đến thác. Thật cổ đại và xanh tươi. Trong khi bạn đồng hành tiếp tục selfie như mọi lần, tôi dành thời gian thám hiểm phần ẩn khuất gần đó. Trời ơi, nước trong vắt, máu lạnh, có hàng chục con cá cứ gắng gượng bơi ngược dòng. Tại đây, tôi nhặt hai hòn sỏi về nhà.

Địa điểm tiếp theo mà tôi đến, vô tình được phát hiện sau khi chúng tôi vừa bước từ thác nước trở ra. Nó tên là mũi Chai Chet. Chỗ này nằm bên trong khuôn viên resort Chai Chet, với những mũi đá to lớn, sậm màu, dốc đứng chĩa ra biển. Thời gian tôi đến đây là buổi trưa, nếu đến vào chiều để ngắm hoàng hôn thì sẽ tuyệt hơn rất nhiều.

IMG_2225

Nơi sau chót mà tôi đến thăm chính là bãi biển Cát Trắng nổi tiếng ở Koh Chang. Ngoài biển xanh, cát trắng thì tôi chẳng có bất kì kỉ niệm, ấn tượng gì đặc biệt với nơi đây.

IMG_3218

IMG_3223

IMG_3232Trong chuyến đi này, may mắn là tôi đã gặp được vị chủ nhà vô cùng tốt bụng và dễ thương. Đó là một anh chàng người Thái, là kĩ sư máy tính tại Bangkok. Anh ta đang xây dựng thêm nhiều nhà nghỉ cho khách du lịch và còn dự định xây thêm cả một nhà hàng trong khuôn viên nữa. Để tạ lỗi vì đã không thể giúp chúng tôi lúc bị mắc kẹt ở làng Klong Kloy (cái chỗ đen ngòm vào ban đêm ấy), anh ta mời chúng tôi ăn mì. Ngày trở về, vì cha tài xế taxi quyết định rằng “Ồ, 700 baht mỗi người để trở lại bến phà nhé, vì chúng bây là khách du lịch, không chịu thì tự mà cuốc bộ qua dốc tử thần nhé”, anh Pook (vâng, tên anh ấy đấy) đã cho chúng tôi quá giang bằng xe hơi mà không đòi hỏi tiền bạc gì. Mất bao lâu trong cuộc đời này bạn mới gặp được một người tử tế như thế này hả??? Tất nhiên, chúng tôi vẫn nhất quyết gửi lại anh ấy chút tiền mọn và không ngừng cảm ơn rối rít. Chỉ vậy thôi mà ngày hôm đó của tôi đã tươi sáng biết bao nhiêu.

Tip nhỏ cho bạn: taxi từ bến phà vào thị trấn chỉ tầm 80 baht nếu như bạn là người địa phương, 100 baht cho du khách là okie. Nếu 700 baht thì là quá đáng rồi. Ngày đầu tiên, tôi còn gặp phải ông tài xế hờn dỗi, nũng nịu, bỏ mặc chiếc xe ở giữa đường và chỉ chịu chạy khi mọi người đồng ý bỏ thêm 40 baht/người. Chuyện này thật sự xảy ra đó, quan trọng là bạn phải cứng rắn lên và đừng thoả hiệp.

Bên cạnh rất nhiều niềm vui như gặp rất nhiều chó, một con mèo mun thường xuyên ghé qua phòng để xin ăn, nằm vào lòng tôi mỗi khi nó muốn, hoặc cắn thật sâu vào ngón tay tôi mỗi khi nó thích, thì tôi phải nốc 2 viên panadol mỗi ngày đê3 chữa trị cơn nhức đầu được tạo nên từ những mâu thuẫn trong suốt chuyến đi. Khi bạn có những người đồng hành không hợp ý, một trong số đó cực vô duyên, thì không thuốc nào có thể giúp bạn hạ hoả được.

Edit: Ở Koh Chang có một quán mì nhỏ cực ngon, nằm kế siêu thị Tesco Lotus Express. Mình chẳng nhớ tên, nhưng cũng gần gần khi Grand Cabbana đó. Ở đây có mì Tom yam, chỉ 40 baht/tô mà ngon thần sầu. Ngoài ra, trong menu món nào cũng đáng thử. Ví dụ mì cùng thịt vịt, hoành thánh ăn kèm thịt vịt,…

Share this:

  • X
  • Facebook
  • Tumblr
Like Loading... Privacy & Cookies: This site uses cookies. By continuing to use this website, you agree to their use. To find out more, including how to control cookies, see here: Cookie Policy
  • Subscribe Subscribed
    • The Very Unique Name
    • Join 90 other subscribers Sign me up
    • Already have a WordPress.com account? Log in now.
    • The Very Unique Name
    • Subscribe Subscribed
    • Sign up
    • Log in
    • Report this content
    • View site in Reader
    • Manage subscriptions
    • Collapse this bar
Loading Comments... Write a Comment... Email Name Website %d Design a site like this with WordPress.comGet started

Từ khóa » Bãi Rác Vũ Trụ Wordpress