[WinkCham][17+] Đào Hoa Nặc - Fanfic - Joo's Pinkeu Land
Có thể bạn quan tâm
- HOME
- INDEX
- ABOUT
- RSS
- ADMIN
- SEARCH
(Trong quá trình nghĩ tiêu đề cho truyện, mình vô tình bắt gặp bài hát này. Cảm thấy tên cũng hay mà nhạc cũng hay.)------------------Tiết tửHình ảnh đẹp nhất của Hữu Trấn trong lòng Chí Huấn chính là buổi đêm hôm ấy, khi anh đột nhiên trở mình tỉnh giấc và nhìn thấy Hữu Trấn ngồi dưới ánh trăng. Phía dưới cậu ấy quấn một chiếc chăn lụa đỏ, phần thân trên hoàn toàn trần trụi. Dọc từ gáy, xuôi theo cột sống cho tới hông là một thân cây uốn cong mềm mại, trên cành nở đầy những bông hoa anh đào phớt hồng, thấp thoáng dưới trăng. Cậu ấy khẽ quay người nhìn anh, thân cây dường như cũng uốn mình theo. Chiếc khăn lụa đỏ vắt trùm qua gốc cây, có cảm giác nhìn Hữu Trấn như một cây anh đào mọc lên từ vũng máu.--- Đào hoa nặc ---Hữu Trấn và Chí Huấn là hai đứa trẻ được lão Phác nhặt về nuôi. Nhà nghèo đã chẳng đủ cơm mà ăn, bỗng dưng lại đi lôi đâu về hai đứa trẻ sơ sinh chỉ khóc suốt ngày khiến vợ lão Phác mắng lão ngập đầu. Lão nói, hai đứa trẻ này mang ở lầu xanh về đấy. Mấy đứa kĩ nữ ở đó đẹp lắm, lại tiếp toàn khách giàu sang, chắc chắn chúng nó sẽ đẹp. Bình thường gái lầu xanh không được phép có thai, chỉ trừ phi gặp phải venom. Mang thai với venom mà uống canh phá thai thể nào cũng sinh bệnh, nên nhất định là phải giữ. Nhưng mà, sau khi sinh cũng bị đem bán lại cho mấy nhà hiếm muộn.Chí Huấn sinh trước Hữu Trấn nửa năm. Từ nhỏ hai đứa đã lộ nét bụ bẫm đáng yêu. Tới mười ba tuổi, Chí Huấn bắt đầu trổ mã, lưng dài vai rộng, mắt phượng môi son, da thịt trắng trẻo. Tú bà kĩ viện ra chợ gặp hai đứa dắt nhau đi bán rau nhìn thấy mà ham, liền ghé nhà đặt trước một khoản lớn đòi mua Chí Huấn. Hữu Trấn lớn muộn, khi ấy vẫn còn đen nhẻm, mặt mũi ngây ngô, nên tú bà chưa ưng lắm, chỉ bảo nhìn đường nét này chắc là cũng khá đấy. Đằng nào cũng mua thì cứ hốt cả đôi. Giờ hai đứa hẵng còn nhỏ quá, còn chưa "thức tỉnh" nữa, tú bà đặt trước nhất định không cho chúng nó hứa hôn với nhà nào khác, một năm sau tú bà qua đón cả hai. Lão Phác cũng không nỡ bán con, nhưng khoản tiền lớn quá, lão lại đang bệnh nặng. Vợ lão thấy vậy cũng chặc lưỡi, tụi nó vốn sinh ra ở kĩ viện, thôi giờ lại cho về kĩ viện.Ai ngờ chỉ vài ngày sau đấy, Hữu Trấn ra chợ bị lưu manh trêu chọc đòi cướp tiền. Chí Huấn thấy thế vội vàng lao tới đánh lại, bị bọn lưu manh đẩy vào chảo hấp bánh bao ven đường. Nước sôi hất lên mặt Chí Huấn, bỏng cả một mảng. Nhà đã chẳng có tiền thì chớ, còn tưởng nhờ khuôn mặt Chí Huấn mà khá lên, ai ngờ dốc cả đống tiền ra mời thầy lang cũng không cứu được vết sẹo bên má trái. Vợ lão Phác nổi điên cầm gậy ra đánh Chí Huấn, nói nuôi chúng mày đúng thật tốn cơm tốn gạo. Chí Huấn lầm lì không nói gì, Hữu Trấn khóc như mưa, cầu xin cha mẹ đừng đánh nữa, con sẽ mau lớn, sẽ thay Chí Huấn kiếm tiền.Hữu Trấn thực sự mau lớn. Chỉ nửa năm sau, Hữu Trấn đã cao vọt lên. Nét ngây ngô trên mặt dần dần biến mất. Đôi mắt lúng liếng say lòng người. Hai đứa thức tỉnh cùng một đợt. Cả hai cùng sốt ba ngày ba đêm, người nóng hừng hực. Vốn từ nhỏ nằm chung giường chung gối, trong cơn sốt hai đứa cũng chỉ nắm lấy tay nhau, rên hừ hừ. Chí Huấn tỉnh táo trước, phía sau gáy trồi lên một nụ hoa xanh non, chưa biết hoa gì. Nụ hoa của Chí Huấn chưa nở đã toả hương thơm dìu dịu, Hữu Trấn trong cơn mê man cũng nửa tỉnh nửa mơ mà cần tay Chí Huấn lắc lắc, nói anh thơm quá. Chí Huấn gật đầu, vỗ về Hữu Trấn. Trên lưng Hữu Trấn, cành bắt đầu mọc ra, đau đớn tới từng khúc xương. Thức tỉnh kết thúc, Chí Huấn là stamen, Hữu Trấn là pistil.Tới ngày hẹn một năm, tú bà quay trở lại nhà họ Phác. Thấy Chí Huấn phải đeo mặt nạ che một nửa khuôn mặt bị sẹo thì tức giận mắng chửi, nhưng gặp Hữu Trấn thì ngây ngẩn cả người. Tú bà không chịu trả thêm tiền nữa, cứ thế đón về cả hai. Chí Huấn to khoẻ cho về kho bổ củi, mặt mũi thế kia cũng làm sao tiếp khách được. Hữu Trấn cho đi bưng nước dâng trà cho quen việc, tròn mười sáu tuổi thì bắt đầu tiếp khách.---Ngày đầu tiên tiếp khách của Hữu Trấn cũng là ngày hoa anh đào bắt đầu nở rộ. Khắp các con đường đều rực rỡ màu hồng phớt của những cánh anh đào. Hữu Trấn ngồi trên kiệu, trang điểm lộng lẫy, nét mặt thoáng lạnh lùng. Kiệu đưa Hữu Trấn đi dọc các con phố, bao nhiêu người trầm trồ ra xem. Đây là nghi thức cho người được kĩ viện chọn làm hồng bài của năm trong ngày đầu xuân. Đêm đầu tiên của Hữu Trấn được đem đấu giá, người trả cái giá cao ngất trời là một đại thiếu gia thân hình cao lớn, vốn luôn là khách quen ở nơi này. Hữu Trấn được đưa vào tắm rửa lá thơm, khoác tấm áo lụa xanh. Khi người hầu đưa Hữu Trấn từ trai phòng về phòng đã có đại thiếu gia đợi sẵn, ngang qua dãy hành lang, Hữu Trấn nhìn thấy Chí Huấn đang bị trói dưới gốc anh đào. Ánh mắt hai người chạm nhau. Mắt Chí Huấn đỏ như máu. Một giọt nước mắt lăn trên má Hữu Trấn.Tất cả những phản kháng, trốn chạy, đau khổ của cả hai đứa trẻ đều là bất lực ở nơi này. Chí Huấn cộc cằn, ngang bướng, ai cũng biết đây là anh trai Hữu Trấn. Trời vừa sẩm tối, tú bà đã sai người bắt trói Chí Huấn lại, kẻo nó làm hỏng chuyện. Chí Huấn bị trói dưới gốc cây. Gốc anh đào lớn trong sân vườn sau của kĩ viện, không hiểu sao lại chẳng nở hoa. Người ta nói mười năm rồi nó không hoa không quả. Trên thân chỉ toàn những mầm lá xanh nõn. Hữu Trấn đi qua rồi, Chí Huấn chỉ biết giãy giụa, đập đầu vào thân cây cho tới khi toàn thân rướm máu. Đêm đầu tiên, lưng Hữu Trấn nở rộ những đoá hoa cẩm chướng. Đêm thứ hai là những đoá hồng mai. Đêm thứ ba là những bông lan hồ điệp...Hữu Trấn trở thành át chủ bài của kĩ viện, còn gốc anh đào của Chí Huấn vẫn mãi chẳng thể nở hoa.---Hữu Trấn mỗi tháng chỉ tiếp khách một lần, buông rèm khiêu vũ hai lần. Hữu Trấn nhảy rất đẹp, toàn thân mềm mại uyển chuyển. Nhiều đại gia muốn mua đứt Hữu Trấn về, nhưng tú bà không bán.Dù đã đeo mặt nạ che nửa mặt, nhưng những đường nét xinh đẹp của Chí Huấn vẫn có ko ít người nhận ra. Các tiểu cô nương trong kĩ viện đều yêu thích anh, thêu túi thơm, viết thơ tình cho anh. Nhưng Chí Huấn chưa từng mảy may để ý. Người duy nhất Chí Huấn quan tâm chỉ có em trai mình. Nước tắm của Hữu Trấn cũng phải cho vừa củi, ấm vừa phải. Đèn dầu trong phòng Hữu Trấn cũng phải thay hàng ngày. Cửa sổ phòng Hữu Trấn lung lay một thanh, hôm sau Chí Huấn liền đến sửa lại. Hữu Trấn không phải kiểu người yếu đuối. Thấy Chí Huấn tới sửa cửa, liền chạy tới làm cùng, không để cho người hầu làm. Hai anh em đứng cạnh nhau như những ngày thơ bé, ngày thường Hữu Trấn không trang điểm, có thể ngửi thấy mùi lá tắm thơm nhàn nhạt. Trên người Chí Huấn vẫn phảng phất hương thơm dịu dàng của nụ hoa chưa né nở. Hữu Trấn nhìn anh, hỏi em muốn ăn bánh bao nhân rau, mai anh mua cho em nhé. Chí Huấn gật đầu.---Mười chín tuổi, Hữu Trấn đã ở kĩ viện được năm năm, tiếp khách được ba năm, càng ngày càng đẹp. Hoa đã nở gần kín lưng, rực rỡ sắc màu. Mỗi lần nhìn vào gương, Hữu Trấn lại muốn rơi nước mắt. Một ngày trời đông giá lạnh, tuyết rơi trắng trời, Hữu Trấn gặp phải một khách làng chơi thích bạo lực. Gã trói cậu nơi góc phòng, dùng dây quất vào người cậu. Dây sượt qua lưng cậu, tia máu rỏ ra trên những cánh hoa. Hữu Trấn hét lên thảm thiết. Chí Huấn xông vào phòng, đánh cho tên đại gia tối tăm mặt mày. Cả kĩ viện náo loạn. Chí Huấn bị phạt, đánh tới thừa sống thiếu chết, may sao vẫn giữ được một mạng, vứt trong kho củi. Hữu Trấn nài nỉ mấy người hầu trong kĩ viện, khó khăn lắm mới trốn được đến gặp anh. Vừa thoa thuốc lên vết thương cho anh, vừa khóc tới tê tâm liệt phế. Chí Huấn nửa tỉnh nửa mê, nắm lấy tay em, ôm lấy em thì thầm. Ngày gốc hoa anh đào nở hoa, anh nhất định sẽ mang em đi.---Gốc anh đào chưa kịp nở hoa, tú bà đã quyết định gả Hữu Trấn ra ngoài. Chính là một vị thiếu gia nhà quan lớn trong thành, tháng nào cũng đến xem Hữu Trấn nhảy múa nhưng lại chưa từng mua đêm nào của cậu. Số vàng bạc nhiều tới mù mắt. Vị thiếu gia kia vừa lắm tiền nhiều của, lại phong độ hào phóng, khỏi phải lo thiệt thòi gì, tú bà dịu giọng ngọt ngào nói với Hữu Trấn. Nhưng những người làm trong kĩ viện bàn tán, vị thiếu gia kia là venom, một khi đã mua ai là mãi mãi không rời đi được.Hỉ sự của Hữu Trấn được đồn đại khắp thành. Ai cũng biết cậu là hồng bài của kĩ viện, muốn gặp được cậu là cũng mất cả núi vàng núi bạc, nhiều người ao ước được xem cậu nhảy múa một lần, chưa thoả lòng nay đã nghe tin cậu về làm thiếp nhà người khác. Lễ vật vị thiếu gia mang tới kĩ viện chất chồng kín cả một dãy hành lang. Tú bà đon đả sai người chăng đèn kết hoa như mở hội, chuẩn bị cho Hữu Trấn áo quần đẹp nhất, tơ lụa cao cấp nhất. Ai cũng hớn hở tới chúc mừng Hữu Trấn, phen này một bước lên mây. Nhưng một tuần nữa là lễ thành thân, Hữu Trấn vẫn chẳng thể nở được nụ cười.Đất trời đã sắp sang xuân, Hữu Trấn vẫn ngày ngày ra gốc anh đào nhìn lên. Vài chồi xanh đã hé, nhưng hoa vẫn chẳng thấy đâu. Ba tháng trước, Chí Huấn đã được một vị quan gia ưng mắt đón về làm hộ vệ. Hôm ấy ra chợ, Chí Huấn cứu được vị quan gia một tai nạn nhỏ. Ban đầu Chí Huấn nhất quyết không chịu rời đi, nhưng Hữu Trấn khuyên anh hết mực. Nói anh nhất định phải ngắm hết thế gian cho em, đợi gốc đào nở hoa hãy về đón em. Nhưng giờ làm sao còn kịp nữa?---Đến tận đêm trước ngày thành thân, Chí Huấn mới kịp trở về, cầu xin tú bà cho gặp Hữu Trấn. Tú bà biết tình cảm hai anh em cũng không ngăn cản, chỉ dặn dò người làm canh gác cho cẩn thận. Hữu Trấn ngồi trước gương, từ đầu đến chân một thân lụa là gấm vóc. Chí Huấn đến bên, bảo, để anh chải tóc cho em nhé. Tóc Hữu Trấn sóng lụa mượt mà, Chí Huấn chưa từng chải tóc cho ai, sợ em đau chỉ dám rón ra rón rén. Hữu Trấn hỏi anh thấy thế giới bên ngoài có đẹp không? Chí Huấn nói đâu đâu cũng đẹp. Anh theo vị quan gia cưỡi ngựa khắp sông khắp núi, tới mỗi vùng lại mua về cho Hữu Trấn một món quà. Hữu Trấn lại hỏi, đồ ăn bên ngoài có thơm ngọt không. Chí Huấn trả lời, cũng chẳng ngon bằng canh đậu em nấu cho anh ăn ngày bé.Chí Huấn chải tóc xong, nước mắt Hữu Trấn cũng thấm ướt hết ngực áo. Chí Huấn ngây ngẩn nhìn em, hỏi sao lại khóc, có phải anh làm đau em không? Hữu Trấn lắc đầu, hỏi anh có biết rằng chỉ phu thê mới ở trong thư phòng chải tóc cho nhau không? Rồi lại hỏi, anh à, kiếp sau chúng ta có thể làm phu thê được không?---Chí Huấn đau xót vuốt tóc em, hỏi em có muốn làm phu thê với anh đêm nay không? Hữu Trấn cúi đầu, em dơ bẩn lắm. Chí Huấn đưa hai tay lên ôm má em, khẽ thì thầm, với anh Hữu Trấn mãi mãi là đẹp nhất. Trong sáng nhất, lương thiện nhất.Khi Chí Huấn đưa tay cởi bỏ xiêm y, bàn tay lướt nhẹ qua da thịt mình, Hữu Trấn mới lần đầu tiên cảm nhận được sự khô nóng tới run người. Hàng chục khách làng chơi trước kia, bạo liệt có, mềm mỏng có, nhưng dường như chưa có ai dịu dàng với cậu nhiều như vậy. Hữu Trấn đưa tay cởi bỏ chiếc mặt nạ của anh. Vết bỏng này là vì cứu em mà có. Bàn tay cậu lướt trên vai anh. Vết sẹo này là vì thương em mà có. Chí Huấn lắc đầu. Những vết sẹo trên người anh làm sao sánh được với vết sẹo trong lòng em.Chí Huấn hôn môi Hữu Trấn, hôn mắt, hôn má, hôn tai, hôn lên ngực. Hữu Trấn ôm chặt lấy anh, mắt nhắm nghiền. Khi Chí Huấn tiến vào bên trong Hữu Trấn, cơn đau đớn ập đến giống y hệt như cái ngày hai đứa cùng thức tỉnh. Khi ấy hai đứa nằm trên giường, đắp chăn, tay nắm chặt lấy tay nhau, mồ hôi ròng ròng như thác chảy, rồi cùng nhau trưởng thành. Chí Huấn tiến vào ồ ạt, bóng anh phủ lấp phía trên Hữu Trấn, nhấp nhô như sóng biển. Hữu Trấn thổn thức gọi, anh à, anh à...Hai người làm tình vội vàng, hấp tấp, mãnh liệt hết lần này tới lần khác. Trời đêm vẫn tối đen, chỉ có ánh trăng lấp loáng rọi vào. Mỗi khi Chí Huấn dừng lại, Hữu Trấn lại ôm lấy anh, như sợ ngày mai đến anh sẽ đi xa mất. Đêm chỉ yên khi cả hai cùng mệt tới ngất đi và ôm nhau chìm vào mộng mị.Khi Chí Huấn mở mắt ra, đêm vẫn chưa tàn. Trước mắt anh là Hữu Trấn ngồi bên cửa sổ. Thân trên của em trần trụi, tắm mình dưới ánh trăng. Phía dưới thân em quấn một dải khăn lụa đỏ. Sau lưng em đầy những đóa hoa đào nở rộ. Chí Huấn ngỡ mình vẫn đang mơ. Hữu Trấn chợt xoay người lại, cất tiếng gọi, anh à, hình như em đang mơ. Chí Huấn gật đầu nói, anh nhìn thấy hoa anh đào nở. Hữu Trấn nói, em cũng vậy.Cây anh đào trong sân, một nụ hoa đầu tiên vừa hé nở trong đêm.Sau gáy Chí Huấn, nụ hoa đã bung thành một đóa anh đào hồng phớt.Trên lưng Hữu Trấn, những hóa anh đào phấn hồng sáng lên rực rỡ dưới ánh trăng.Khắp phòng ngập tràn mùi thơm dìu dịu. Không biết là từ trên người Chí Huấn, từ trên người Hữu Trấn, hay theo gió từ gốc cây ngoài sân thổi vào.Tất cả những đóa hoa đầy sắc màu trên lưng Hữu Trấn đều đã cùng biến mất. Chỉ còn những đóa anh đào. Như vừa có một trận mưa rào gội sạch toàn bộ son phấn bụi đường.---Hữu Trấn một thân lụa đỏ bước lên kiệu hoa. Đoàn người nô nức diễu qua những dãy phố dài. Tới giữa chừng, không biết ở đâu ra một con ngựa lớn phi tới. Con ngựa húc thẳng vào kiệu hoa, Hữu Trấn trong kiệu ngã văng ra, được một chàng trai từ ven đường lao ra đỡ. Chàng trai nhanh nhẹn ôm lấy em, nhảy thẳng lên lưng ngựa. Một bên mặt chàng trai đeo mặt nạ, nửa mặt còn lại lộ ra đường nét thanh thoát xinh đẹp động lòng người. Chàng trai phi ngựa thẳng ra cổng thành, giữa những tiếng gào thét náo loạn của bao người.Hữu Trấn ngồi phía trước, úp mặt vào vai Chí Huấn. Qua vai anh, cậu có thể nhìn thấy những bóng người đang cưỡi ngựa đuổi theo sau. Cậu vòng tay ôm ngang hông anh thật chặt. Hai người băng qua cánh đồng rộng mênh mông, nhằm thẳng phía rừng mà tiến. Chí Huấn cất giọng hỏi, em có sợ không? Hữu Trấn lắc đầu. Hoặc là cùng anh đi hết kiếp này, hoặc là cùng anh đi thẳng tới kiếp sau.Trên người Chí Huấn tỏa ra hương anh đào thơm ngào ngạt. Gốc anh đào trong sân đã nở hoa, anh cũng về mang em đi mất.---------Hoàn. TweetTác giả: JooCouple: Phác Chí Huấn x Phác Hữu Trấn (Park Jihoon x Park Woojin) Bối cảnh: Cố trangThể loại: Pistilverse (Bạn sẽ không hiểu được fic này nếu chưa biết gì về Pistilverse. Vui lòng đọc định nghĩa tại đây trước khi đọc fic: http://joospinkeuland.blog.fc2.com/blog-entry-3.html)Lời tác giả: "Đào hoa nặc" có nghĩa là "Lời thề ước hoa anh đào". Truyện viết bối cảnh cổ trang, vậy nên hai nhân vật chính cũng được gọi bằng tên tiếng Hán, là Chí Huấn và Hữu Trấn. Mình viết truyện này từ tháng 4/2018, giữa mùa hoa anh đào nở, đúng dịp Park Jihoon và Park Woojin đi tham gia Battle Trip, tuy nhiên để dành tới tận bây giờ mới đăng vì truyện theo thể loại pistilverse chưa ai biết đến. Phải đăng một truyện pistilverse khác trước đã không nhiều người đọc lại khó hiểu. ^^~Tất cả các nhân vật trong truyện không thuộc về tác giả.Truyện được đăng tải duy nhất tại blog http://joospinkeuland.blog.fc2.com/ Một vài chi tiết trong truyện được lấy cảm hứng từ hình tượng geisha và hoa anh đào trong phim điện ảnh Nhật Bản.Toàn bộ sáng tạo nội dung thuộc về tác giả. Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa được sự đồng ý.*Lưu ý: Truyện được viết dưới dạng kể xuôi tình tiết, không coi trọng miêu tả và văn phong.
Comments 0
Leave a reply
Private comment SendTrackbacks 0
Click to send a trackback(FC2 User)- Next entry [WinkCham][17+] Mùa mưa chưa dứt
About
Author:Joo 990529 x 991102
New Entry
- [WinkCham][17+] Đào hoa nặc (06/28)
- [WinkCham][17+] Mùa mưa chưa dứt (06/26)
- [WinkCham/NielCham][17+] Hạt Dẻ và Cục Gỗ (04/17)
- Ghi chép về PistilVerse (03/22)
- [WinkCham] Chúng ta cùng đi qua mùa (03/15)
Search
QR code
Counter
NEXT [WinkCham][17+] Mùa mưa chưa dứt About this site Blog đăng tải truyện/fanfic do Joo viết và dịch. About me 990529 x 991102Từ khóa » đào Hoa Nặc Nghĩa Là Gì
-
Bài Hát Tiếng Trung: Đào Hoa Nặc 桃花诺 Táohuā Nuò
-
桃花诺 - 邓紫棋 Đào Hoa Nặc - Đặng Tử Kỳ - Lắng Đọng Tâm Hồn
-
Tra Từ: Nặc - Từ điển Hán Nôm
-
Cỏ Dại-Nhạc Hoa Tổng Hợp Hay Và ý Nghĩa | Facebook
-
Đào Hoa Nặc / 桃花诺 (Thượng Cổ Tình Ca OST) - NhacCuaTui
-
Trans/Vid: Đào Hoa Nặc (Nguyên Phật Tử Trung Tâm) - Amabam
-
Đào Hoa Là Gì Và Người Có Số đào Hoa Thường Gặp Phúc Hay Họa?
-
[ Đam Mỹ ] Đào Hoa Nặc ( Thề Ước Hoa Đào) - Chương 3
-
Học Tiếng Trung Qua Bài Hát | Đào Hoa Nặc 桃花诺 - YouTube
-
[Vietsub+pinyin] Đào Hoa Nặc - G.E.M Đặng Tử Kỳ《Thượng Cổ Tình ...