[ChanBaek] Tình Cảm Dạt Dào (Đoản Văn/Giới Giải Trí/Ngọt)

TÌNH CẢM DẠT DÀO

               

Author:  Finn  

Beta: Quýt

 

  Mọi câu chữ thuộc về bản quyền của tác giả, vui lòng không mang ra ngoài!

Những tia nắng sớm len lỏi qua rèm cửa, lọt vào căn phòng càng làm tăng thêm cảm giác ấm áp. Cuối thu rồi tiết trời cũng dần lạnh đi. Phác Xán Liệt nghe báo thức vang lên hai tiếng liền đưa tay tắt, sợ phá hỏng giấc ngủ của người kia.

Bên dưới lớp chăn ấm áp là nửa gương mặt đang say ngủ lộ ra bên ngoài. Làn da trắng mịn nương theo ánh nắng chiếu vào có phần đẹp đẽ hơn, nhìn thoáng qua còn như trong suốt.

Phác Xán Liệt không vội thức dậy, chỉ yên lặng nằm đó, vô thức ngắm nhìn người đang say giấc bên cạnh mình.

Điều này dường như đã trở thành một thói quen. Mỗi sáng Phác Xán Liệt đều lặng lẽ nhìn người đang vùi sâu trong lòng hắn mà yên giấc. Thỉnh thoảng hắn còn không tự chủ được mà đưa tay khẽ chạm vào sườn mặt ấy, ngón tay khẽ luồn vào những lọn tóc, nhẹ nhàng vuốt ve.

Thoáng cái cũng đã nửa năm, Phác Xán Liệt cứ như thế ở cạnh Biên Bá Hiền.

Hay nói đúng hơn, nửa năm qua là Phác Xán Liệt được Biên Bá Hiền bao dưỡng.

“Nếu cậu đồng ý, vai nam chính này lập tức được giao cho cậu.”

Giám đốc Biên ngồi trên ghế sofa, miệng cười vô cùng thân thiết đưa ra đề nghị này với Phác Xán Liệt.

Phác Xán Liệt ngồi đối diện bên này, mặt vô biểu tình nhưng trong lòng lại dâng lên những đợt sóng nhỏ. Do dự, quyết đoán, suy nghĩ cứ thế mà rối ren kéo đến.

Qua một lúc lâu vẫn không có động tĩnh, lâu đến mức giám đốc Biên nghĩ có lẽ cách này không được rồi. Lý nào lại như vậy, không phải ngoài kia mỗi ngày đều có người đến tìm cậu mang vẻ mặt kiên quyết muốn được cậu sử dụng quy tắc ngầm để nâng đỡ sao?

Giám đốc Biên thầm mắng trợ lý Ngô vài câu trong lòng, rõ ràng nói cái gì mà với địa vị của anh không cần mở lời cũng sẽ có kẻ nguyện ý theo.

Bất quá chưa kịp mắng sang tám đời trợ lý Ngô, giám đốc Biên đã nghe Phác Xán Liệt hỏi.

“Hợp đồng như thế nào?”

Phải có hợp đồng sao? Giám đốc Biên cư nhiên lại không biết bao dưỡng cần phải có hợp đồng nha? Bởi vì đây là lần đầu tiên cậu đề nghị với người khác chuyện thế này. Loại chuyện như thế này trước đây đều là người khác đến cầu xin cậu, gái có trai cũng có, vô cùng trẻ trung xinh đẹp. Nhưng giám đốc Biên nào phải loại người dùng quyền thế nâng tiền đồ, lần nào cũng thẳng thừng từ chối không ngoại lệ một ai.

“Còn phải xem năng lực tới đâu đã.”

Ai đến tìm cậu cũng nói một câu như vậy. Ý trên mặt chữ rất rõ ràng, chính là nếu đối phương thực sự có tài cán, cậu sẽ ở trước mặt đạo điễn nói tốt vài câu.

Nhưng giám đốc Biên có nằm mơ cũng không ngờ, những người đến tìm cậu sau khi nghe xong câu đó liền hiểu nhầm thành “Còn phải xem năng lực trên giường tới đâu đã.”

Vậy nên một đồn mười, mười đồn trăm, giám đốc Biên một thân trong sạch lại bị nói thành một kẻ lắm của nhiều tiền suốt ngày chỉ biết chạy đi bao dưỡng.

Khác với giám đốc Biên, Phác Xán Liệt bên này hiểu về chuyện này hơn cậu một chút. Dù sao thì với ngoại hình trời phú, gương mặt mang nét diễn viên ngoài đời thực, vóc dáng một mét tám lăm lại càng không tệ, đã khiến cho không ít người từng đề nghị muốn được đi cửa sau với hắn.

Chỉ là hắn không hiểu, trước đây từng có thể từ chối thẳng thừng tất cả bọn họ, đến khi giám đốc Biên vừa nói một câu, hắn đã hỏi người ta điều kiện hợp đồng.

Chắc có lẽ do giám đốc Biên so với những ông chú tài phiệt bụng phệ hay quý bà gần bốn mươi kia…dễ nhìn hơn.

Giám đốc Biên lúc này không muốn gọi điện hỏi trợ lý Ngô về chuyện hợp đồng trước mặt hắn, nên sảng khoái bảo một câu không cần hợp đồng.

Thế là từ một diễn viên chỉ diễn những vai như lính gác cổng, tài xế taxi hay cảnh sát với duy nhất một câu thoại “Cảnh sát đây, đứng lại” liền hết vai, Phác Xán Liệt đã nhận được vai nam chính đầu tiên trong đời.

Phim truyền hình ngắn tập nên thời gian quay chỉ mất vài tháng, hiệu suất người xem rất cao, hiệu ứng khán giả với dàn diễn viên đặc biệt là nam chính càng không thể tưởng tượng được, thật sự là quá tốt.

Cuộc đời Phác Xán Liệt cứ thế mà phất lên.

Nói là bao dưỡng, nhưng thật ra quan hệ giữa người bao và người được dưỡng kia lại không giống như người ta nghĩ. Chung quy cũng đều xuất phát từ biểu hiện của giám đốc Biên, Biên Bá Hiền.

“Này, người ta nhỏ tuổi hơn anh đấy.”

Biên Bá Hiền nằm trong lòng Phác Xán Liệt, dùng những ngón tay thon dài tinh tế vân vê trên ngực hắn.

“Tôi biết.”

“Biết sao còn không gọi một tiếng ‘em’, suốt ngày cứ ‘giám đốc Biên’ nghe thật xa lạ.”

Giọng nói Biên Bá Hiền ra điều nũng nịu, hết cọ cọ cằm lên ngực hắn, lại cầm tay hắn lên cọ tiếp.

“Tôi không thích.”

Điểm khác biệt chính là ở đây. Phác Xán Liệt tuy là người nhờ vào quan hệ của Biên Bá Hiền để có được lợi ích, nhưng hắn vẫn cứ thẳng thắn không biết lấy lòng.

Biên Bá Hiền cũng đoán được Phác Xán Liệt sẽ trả lời như thế, nên cũng không mất vui, lập tức đề nghị tiếp.

“Vậy gọi Bá Hiền nhé, có được không?”

Dù Phác Xán Liệt có thẳng thắn thì hắn cũng là người biết điều, dù gì vai diễn cũng nhờ người ta, chỗ ăn chỗ mặc cũng do người ta cung cấp, nói sao đi nữa lúc cần vẫn là nên thuận theo một chút.

“Được.”

“Vậy anh gọi thử xem sao?”

“Hôm khác đi.”

Thứ sáu tuần này Biên Bá Hiền không có gì làm liền chạy sang phim trường. Vừa lúc Phác Xán Liệt đang diễn cảnh chia tay với nữ chính, hai bên cãi nhau vô cùng ầm ĩ, cuối cùng nữ chính nói một câu gì đó rất khó nghe, nam chính liền đưa tay cho cô ta một cái tát.

Biên Bá Hiền bị diễn xuất y như thật của Phác Xán Liệt doạ cho sợ, nhất là lúc cái tát kia giáng xuống, cậu còn vô thức đưa tay lên xoa bên má mình.

Những người trong phim trường thấy cậu tới liền đứng lên chào hỏi. Biên Bá Hiền xã giao vài câu, dặn mọi người quay phim nhớ giữ sức khoẻ xong liền chạy đến bên người Phác Xán Liệt.

“Thật đáng sợ.”

“Cái gì đáng sợ?”

“Em nói lúc nãy anh tát người ta, khí thế đó doạ chết em rồi.”

Phác Xán Liệt nắm lấy bàn tay cậu xoa vài cái, dịu giọng nói.

“Chỉ là diễn thôi.”

“Lỡ như sau này em làm gì khiến anh giận, anh có giống như vậy đánh em không?”

“Sẽ không.”

Biên Bá Hiền nghe thấy câu đó liền vô cùng dễ chịu thoả mãn, chỉ là cảm giác sung sướng chưa được bao lâu liền bị Phác Xán Liệt nói một câu không khác gì tát một cái vào mặt cậu.

“Bởi vì tôi còn cần những vai nam chính khác.”

Mặt Biên Bá Hiền lập tức xụ xuống, hai má cũng phình ra, Phác Xán Liệt biết hắn đã lỡ lời rồi, liền an ủi.

“Tôi đùa thôi, em đừng nghĩ là thật.”

Cậu lập tức lại vui vẻ.

Biên Bá Hiền phát sốt.

Đêm qua bên ngoài cậu uống hơi nhiều, bụng lại đói nên chất cồn vào trong người liền vô cùng khó chịu. Sáng sớm thì lập tức ngã bệnh.

Phác Xán Liệt hôm nay có vài cảnh quay nhưng đã gọi điện xin nghỉ ở nhà chăm sóc Biên Bá Hiền. Kì thực hắn chưa từng đột xuất nghỉ như thế, trước đây mặc cho Biên Bá Hiền nài nỉ kêu hắn nghỉ quay một hôm đi chơi với mình, hắn đều không đồng ý.

Nay cậu bệnh, thật ra hắn có thể gọi trợ lý Ngô đến, nhưng cuối cùng vẫn muốn tự mình ở bên cạnh chăm nom.

“Lần sau bụng rỗng thì đừng uống nhiều như thế.”

Phác Xán Liệt lấy khăn lau mặt cậu, dán miếng hạ sốt lên trán cậu rồi đi ra ngoài, xách một chậu nước vào đây.

Hắn đứng đó nhìn Biên Bá Hiền nửa ngày, vẫn không nhúc nhích.

Vì quần áo Biên Bá Hiền đầy mồ hôi sẽ không tốt, nên hắn định giúp cậu thay một bộ khác sạch sẽ hơn, thoải mái hơn.

Có điều việc làm này khiến hắn do dự một chút. Nói ra có vẻ khó tin nhưng từ lúc Biên Bá Hiền ở cùng hắn đến nay, cũng chỉ là hai người ôm nhau ngủ. Chuyện khác hoàn toàn chưa có làm. Mặc dù Biên Bá Hiền hay thả dê hắn, thích hôn hắn, cọ lên người hắn, nhưng rất nhanh sau đó liền an phận mà đi ngủ.

“Em không giống những kẻ ngoài kia, có tiền liền muốn người ta lên giường với mình. Loại chuyện này nhất định phải là hai bên tình nguyện, tình cảm dạt dào mới có ý nghĩa.”

Hắn nhớ ngày đầu tiên dọn đến cậu đã nói như thế.

Cho nên bây giờ dưới tình cảnh này, Phác Xán Liệt vẫn đang do dự có nên cởi quần áo cậu xuống không.

Dù sao cũng là người bệnh. Hắn lại không có ý nghĩ xấu, chắc là không sao đâu.

Trước khoảnh khắc áo thun được cởi xuống, Phác Xán Liệt dường như nín thở. Bờ vai Biên Bá Hiền lộ ra, mịn màng trắng trẻo, xương quai xanh tinh tế đầy sức khiêu gợi.

Hắn nuốt xuống một ngụm nước bọt. Tiếp tục cởi thắt lưng cậu ra. Biên Bá Hiền không thoải mái xoay người động một chút, nhưng rất nhanh lại mê man chìm vào giấc ngủ.

Trong khoảnh khắc cậu khẽ nhích người, tim hắn dường như ngừng đập. Bất giác giơ hai tay lên khỏi dây nịt đang được tháo dỡ.

Sau một hồi căng thẳng, chiếc quần đã được lột xuống hẳn, chỉ còn lại một chiếc boxer.

Cũng may nước chưa bị lạnh đi, hắn nhanh chóng vắt khăn rồi lau người cho cậu. Thời điểm lau qua hai chỗ hồng hồng trên ngực, hắn cảm thấy hơi chút khó thở, như là đang khó khăn nhẫn nhịn một điều gì đó.

Chật vật cả một buổi cuối cùng cũng xong. Biên Bá Hiền được thay quần áo lại càng dễ chịu hơn, ngủ một giấc đến tận chiều mới tỉnh dậy.

Nhiệt độ đã giảm đi, không còn sốt nữa. Biên Bá Hiền mơ màng thức dậy liền thấy Phác Xán Liệt đang ngồi bên cạnh mình đọc kịch bản. Dáng vẻ thư thái ấy làm Biên Bá Hiền như muốn phát sốt lần nữa.

Cậu nhớ lại lần đầu gặp Phác Xán Liệt, không biết biểu hiện trên mặt cậu đã ngu ngốc cỡ nào mà trợ lý Ngô bên cạnh đã nói một câu thế này.

“Giám đốc Biên, anh bị bỏ bùa rồi.”

Có lẽ vậy, Biên Bá Hiền nghĩ.

Cậu định hỏi Phác Xán Liệt mấy giờ rồi, nhưng lúc vén chăn ra vô tình nhìn thấy quần áo đã được thay mới, liền đem câu hỏi chuyển thành một câu nói vô cùng ngả ngớn.

“Không ngờ anh là người thích đi chiếm tiện nghi người khác khi không tỉnh táo.”

Phác Xán Liệt buông kịch bản xuống nhìn gương mặt đang cười hì hì bên giường.

“Tôi chuyện gì cũng chưa có làm.”

“Thật?”

“Thật. Nhưng chút nữa có hay không thì tôi không chắc.”

Biên Bá Hiền còn đang dùng đại não vừa mới hết sốt kia phân tích câu nói ấy của hắn, bỗng nhiên thấy hắn bước lên giường, nằm đè lên người cậu.

“Ban nãy em khiến tôi chịu đựng như vậy, còn mình thì lại thoải mái ngủ say như thế. Em nói xem có hay không rất bất công với tôi?”

Biên Bá Hiền ngây ngốc, lại đem đại não sắp hỏng kia không tình không nguyện phân tích câu nói này.

“Tôi nghĩ tình cảm chúng ta đã đủ dạt dào rồi, em có tình nguyện không, hửm?”

Hoàn

Chia sẻ:

  • X
  • Facebook
Thích Đang tải...

Liên quan

Từ khóa » Tình Ca Chanbaek