Đế Đài Xuân - Phong Duy - Chương 27b - Page 6 - Wattpad

Ứng Sùng Ưu ngượng ngùng kêu một tiếng phụ thân. Dương Thù đã vô cùng cao hứng nói: “Đa tạ thái phó chu đáo! Cao Thành, mau chuẩn bị xe liễn, thay trẫm ân cần hộ tống thái phó hồi phủ!”

Đại tổng quản đang hầu ngoài điện lập tức ứng tiếng xuất hiện, tủm tỉm cười nói: “Xe liễn đã chuẩn bị xong, lão đại nhân, nô tài dìu ngài…”

Bị hai chủ tớ bọn họ kẻ xướng người họa, Ứng Bác cũng phải bật cười, đứng dậy lắc lắc tay áo, đưa tay cho Cao Thành cẩn thận dìu ra ngoài.

“Ngươi thật là…” Ứng Sùng Ưu bị trêu đùa như vậy, mặt mày đã sớm đỏ ửng, giãy khỏi cánh tay đang lôi kéo của Dương Thù, đi ra cửa điện nhìn theo phụ thân. Xe liễn vừa khuất bóng ngoài cửa cung, sau lưng đã có một thân thể nóng rực xáp lại gần.

“Rốt cuộc lại chỉ còn có hai chúng ta!” Dương Thù nhẹ nhàng cắn yêu lên cổ Sùng Ưu, thì thầm: “Chúng ta tiếp tục đi!”Ứng Sùng Ưu chưa kịp trả lời, cả người đã bị ôm ngang bay tới long sàn, bị đè chặt không thể nhúc nhích.

“Dương Thù…”

“Ta biết ta biết!” Hoàng đế trẻ tuổi rối rít nói: “Buông màn! Ta lập tức đi buông màn…” Nói xong liền chồm người rút kim câu giữ màn ra.

“… Ngài vẫn nên tẩy trang trên mặt trước đi! Nhìn vẻ mặt bệnh hoạn này… làm ta cứ cảm thấy sao sao…”

Dương Thù đành phải nhảy xuống giường, vọt tới chậu rửa, vội vội vàng vàng nhỏ vài giọt dung dịch tẩy trang vào nước, cuống quít nhúng khăn lau sạch lớp hóa trang trên mặt, rồi phóng về giường, ôm ái nhân bắt đầu cởi y phục của y ra.

“Cửa điện còn chưa đóng kìa…” Ứng Sùng Ưu thở hổn hển đè tay hắn lại.

Dương Thù gấp đến nỗi đổ mồ hôi đầy người, ngước lên cao giọng hô: “Cao Thành, đóng cửa điện!"

“Này…” Ứng Sùng Ưu nghe hắn gọi như vậy, khuôn mặt càng đỏ như phát sốt, nhưng chưa kịp thốt lời oán giận thì miệng đã bị đôi môi nóng bỏng khóa chặt, chỉ có thể phát ra âm thanh ậm ừ.

Ngoài cửa điện, Đại tổng quản di chuyển thân thể phục phịch, tận lực không phát ra tiếng động khép lại cửa điện. Nhưng khi tầm mắt của hắn xuyên qua khe cửa nhìn thấy bức màn kim sa thêu hoa trước giường không ngừng lay động, vẫn không nhịn được đứng bật dậy, che miệng cười thầm.

-TOÀN VĂN HOÀN-

​***

[1] Nguyên văn “拼则而已今拼了, 忘则怎生便忘得 – Bính tắc nhi dĩ kim bính liễu, vong tắc chẩm sinh tiện vong đắc”, trích trong bài từ “Đế đài xuân” của Lý Giáp thời Bắc Tống, thể loại: thương xuân từ – miêu tả cảnh xuân hoài vọng tình xưa.

Nguyên tác:

帝台春

芳草碧色, 萋萋遍南陌.

暖絮乱红, 也知人, 春愁无力.

忆得盈盈拾翠侣, 共携赏, 凤城寒食.

到今来, 海角逢春, 天涯为客.

愁旋释.

还似织.

泪暗拭.

又偷滴.

谩伫立, 遍倚危阑, 尽黄昏, 也只是, 暮云凝碧.

拼则而已今拼了, 忘则怎生便忘得.

又还问鳞鸿, 试重寻消息.​

Hán Việt:

ĐẾ ĐÀI XUÂN

Phương thảo bích sắc, thê thê biến nam mạch.

Noãn nhứ loạn hồng, dã tri nhân, xuân sầu vô lực.

Ức đắc doanh doanh thập thúy lữ, cộng huề thưởng, phượng thành hàn thực.

Đáo kim lai, hải giác phùng xuân, thiên nhai vi khách.

Sầu toàn thích.

Hoàn tự chức.

Lệ ám thức.

Hựu thâu tích.

Mạn trữ lập, biến ỷ nguy lan, tẫn hoàng hôn, dã chích thị, mộ vân ngưng bích.

Bính tắc nhi dĩ kim bính liễu, vong tắc chẩm sinh tiện vong đắc.

Hựu hoàn vấn lân hồng, thí trọng tầm tiêu tức.​

Tạm dịch:

ĐẾ ĐÀI XUÂN

Cỏ thơm xanh ngắt, mọc tràn ruộng nam

Noãn bông hồng rực, thế mà người, xuân sầu vô lực

Nhớ đến đôi bạn thanh xuân, chia bùi xẻ ngọt, tiết hàn thực ở Phượng thành

Mà hôm nay, xuân nơi cuối bể, người tận góc trời

Sầu thêm sầu

Dệt như lụa

Lén lau lệ

Gom từng giọt

Thẩn thờ đứng, tựa lan can không vững, tận hoàng hôn, cũng chỉ thấy mây chiều ảm đạm

Muốn bỏ mà bỏ không được, muốn quên quên cũng chẳng đành

Vẫn cố hỏi lân hồng, thử tìm thêm tin tức.​

(Nguồn tham khảo & bình luận)​

[2] Thanh trệ thông tiết: một cách nói văn hoa của từ “thông ruột”, trong trường hợp này có nghĩa là uống thuốc xổ :D

[3] Nội trệ: À ừ, chính là bị bón

Từ khóa » đế đài Xuân Wattpad