Trang Thơ Lâm Thị Mỹ Dạ (65 Bài Thơ) - Thi Viện

Ảnh đính kèmChân dung

Đang tải...

Chân dung

Đang tải...

Chân dung 1094.38Nước: Việt Nam (Hiện đại)74 bài thơ18 người thích
  • Bình luận

Thơ đọc nhiều nhất

- Khoảng trời, hố bom- Truyện cổ nước mình- Biển- Anh đừng khen em- Trắng trong

Thơ thích nhất

- Khoảng trời, hố bom- Anh đừng khen em- Truyện cổ nước mình- Biển- Hoa quỳnh

Thơ mới nhất

- Đêm cuối với Cửa Tùng- Nhớ anh Quốc Hương- Đi đến với người lính- Thiên thạch- Ý nghĩ

Tác giả cùng thời kỳ

- Thái Bá Tân (103 bài)- Bế Kiến Quốc (104 bài)- Đinh Nam Khương (30 bài)- Nguyễn Thuỵ Kha (131 bài)- Nguyễn Hoàng Sơn (25 bài) Tạo bởi Vanachi vào 28/01/2006 01:39, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Admin vào 06/07/2023 21:46 Lâm Thị Mỹ Dạ (18/9/1949 - 6/7/2023) sinh tại huyện Lệ Thuỷ, tỉnh Quảng Bình, cha là người gốc Hoa, mẹ người Huế. Cha bà là Lâm Thanh, từng tham gia Việt Minh và đến năm 1949 vào Sài Gòn sinh sống. Năm 1954, ông định đưa cả gia đình vào đây nhưng vợ ông, bà Lý Thị Đấu không thể mang Lâm Thị Mỹ Dạ đi theo được vì phải chăm sóc mẹ già và em gái. Mặc dù sau khi đất nước thống nhất ông đã được nhận bằng khen của Thủ tướng chính phủ vì đã có công với cách mạng trong thời gian sinh sống ở Sài Gòn nhưng trong suốt thời gian trước đó, ở quê ông bị cho là “theo địch vào Nam”. Mẹ Lâm Thị Mỹ Dạ đã từng học tiểu học bằng tiếng Pháp, thời còn trẻ đã từng bán hàng cho các đồn lính Pháp nên khi cải cách ruộng đất bà bị quy là do “địch cài lại” và bị đấu tố. Cộng thêm với việc ông nội là đại địa chủ nên trong những năm tuổi thơ, Lâm Thị Mỹ Dạ sống trong nghi kỵ, xa lánh của bạn bè, người quen. Mặc dù đã học xong cấp III nhưng bà không được học tiếp bậc cao hơn do vấn đề lý lịch.Bà làm việc tại Ty văn hoá Quảng Bình, năm 1978 đến 1983 học Trường viết văn Nguyễn Du. Sau đó bà làm phóng viên, biên tập viên tạp chí Sông Hương (của Hội liên hiệp Văn học nghệ thuật Thừa Thiên – Huế). Lâm Thị Mỹ Dạ là uỷ viên Ban chấp hành Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên – Huế, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, uỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khoá III, uỷ viên Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam khoá V. Thời gian cuối đời, bà sống tại TP Hồ Chí Minh và mất sau thời gian dài mang bệnh Alzheimer. Chồng bà, Hoàng Phủ Ngọc Tường, cũng là một nhà văn, nhà thơ lớn của Việt Nam.Tác phẩm đã xuất bản:- Trái tim sinh nở (thơ, 1974)- Bài thơ không năm tháng (thơ, 1983)- Danh ca của đất (truyện thiếu nhi, 1984)- Nai con và dòng suối (truyện thiếu nhi, 1987)- Phần thưởng muôn đời (truyện thiếu nhi, 1987)- Hái tuổi em đầy tay (thơ, 1989)- Nhạc sĩ Phượng Hoàng (truyện thiếu nhi, 1989)- Mẹ và con (thơ, 1994)- Đề tặng một giấc mơ (thơ, 1998)- Cốm non (thơ, 2005)- Tuyển tập thơ và truyện thiếu nhi (2006)- Hồn đầy hoa cúc dại (thơ, 2007)Giải thưởng:- Giải nhất cuộc thi thơ báo Văn nghệ 1972-1973- Giải thưởng Văn học của Hội Nhà văn Việt Nam 1981-1983- Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật với các tập thơ: Đề tặng một giấc mơ (1988), Trái tim sinh nở (1974), Bài thơ không năm tháng (1983) Lâm Thị Mỹ Dạ (18/9/1949 - 6/7/2023) sinh tại huyện Lệ Thuỷ, tỉnh Quảng Bình, cha là người gốc Hoa, mẹ người Huế. Cha bà là Lâm Thanh, từng tham gia Việt Minh và đến năm 1949 vào Sài Gòn sinh sống. Năm 1954, ông định đưa cả gia đình vào đây nhưng vợ ông, bà Lý Thị Đấu không thể mang Lâm Thị Mỹ Dạ đi theo được vì phải chăm sóc mẹ già và em gái. Mặc dù sau khi đất nước thống nhất ông đã được nhận bằng khen của Thủ tướng chính phủ vì đã có công với cách mạng trong thời gian sinh sống ở Sài Gòn nhưng trong suốt thời gian trước đó, ở quê ông bị cho là “theo địch vào Nam”. Mẹ Lâm Thị Mỹ Dạ đã từng học tiểu học bằng tiếng Pháp, thời còn trẻ đã từng bán hàng cho các đồn lính Pháp nên khi cải cách ruộng đất bà bị quy là do “địch cài lại” và bị đấu tố. Cộng thêm với việc ông nội là đại địa chủ nên trong…
  1. Anh có tốt không
  2. Anh đã nhìn thấy em
  3. Anh đừng khen em
  4. Anh hái cho em
  5. Bác là ca dao
  6. Bên tượng Mỵ Châu
  7. Bi kịch của riêng tôi
  8. Biển
  9. Bói sóng
  10. Buổi sáng trong vườn
  11. Cho anh tựa vào em
  12. Chuyện cũ tuổi thơ
  13. Có một đường long não
  14. Đãi thóc
  15. Đề tặng một giấc mơ
  16. Đêm cuối với Cửa Tùng
  17. Đi cùng sông Hương
  18. Đi đến với người lính
  19. Đi qua một làn hương
  20. Em sợ
  21. Giấc ngủ mặt trời
  22. Hái tuổi em đầy tay
  23. Hạt mưa
  24. Hạt sương
  25. Hoa
  26. Hoa quỳnh
  27. Hoa thật hoa giả
  28. Khoảng thời gian xanh biếc
  29. Khoảng trời, hố bom 1
  30. Không đề
  31. Không đề
  32. Không đề
  33. Không đề1
  34. Khuôn mặt ẩn kính
  35. Làm gì có biển
  36. Lòng kiêu hãnh
  37. Lời muốn nói...
  38. Mọc lên mỗi sớm
  39. Một mình
  40. Một ngày Đà Lạt
  41. Môt tuổi cho con
  42. Mưa
  43. Ném thia lia
  44. Ngày hôm qua – ngày hôm nay
  45. Ngoảnh lại
  46. Nguyên chất
  47. Người mù cầm đèn
  48. Nhỏ bé tựa búp bê
  49. Nhớ anh Quốc Hương
  50. Như lá
  51. Những chú ve ca hát
  52. Những ngày không anh
  53. Nước Nga vừa xanh
  54. Quả thông trong vườn Pasternak
  55. Rượu
  56. Sự tích hoa đá
  57. Tháng giêng
  58. Thân phận tơ trời
  59. Thiên thạch
  60. Thời tuổi trẻ bà đâu
  61. Thưa rằng
  62. Tôi có bao nhiêu đêm trắng
  63. Tôi thấy mình...
  64. Tôi về với tôi
  65. Trái tim sinh nở
  66. Trắng trong
  67. Truyện cổ nước mình
  68. Trước Nha Trang
  69. Tuổi
  70. Tuổi anh
  71. Tự bạch
  72. Ừ thôi, tưởng tượng...
  73. Viết tặng nỗi buồn riêng
  74. Ý nghĩ

Tuyển tập chung

100 bài thơ Việt Nam hay nhất thế kỷ XX (2007)

  1. Anh đừng khen em

Thơ Việt Nam 1945-1985 (1985)

  1. Khoảng trời, hố bom 1

Từ khóa » Bài Thơ Của Lâm Thị Mỹ Dạ